Hôm nay chữ “nguôi ngoai” xuất hiện trong đầu mình, có lẽ do nghĩ về những người bạn, câu chuyện của họ, câu chuyện của mình, và cách diễn giải nỗi đau đã vơi dần, không còn dữ dội như trước. Nhưng nghĩ mãi vẫn chưa tìm ra được từ Tiếng Anh nào dịch cho đúng nghĩa “nguôi ngoai”. Tự nhiên thấy Tiếng Việt thật đẹp và giàu cảm xúc.
Trong một chốc ngồi vào bàn làm việc thấy sợi nắng chạm vào bàn tay, nỗi nhớ trong mình có vẻ như nguôi ngoai phần nào. Hệt như cảm giác ngồi cạnh cửa sổ, để gió hong khô giọt nước mắt, để ánh nắng rọi vào, và hàng cây ngoài kia thì rung rinh lấp lánh. Mình tự hỏi liệu rằng nỗi đau trong chúng ta có thật sự nguôi ngoai theo thời gian? Hay nỗi đau vẫn sẽ ở lại sâu sắc hơn?
Vừa hôm qua đọc một đoạn trích trong cuốn sách Tuần trăng mật của tác giả Patrick Modiano, ông viết thế này:
“Tôi ở nơi khác trong một mùa hè khác, mỗi lúc một xa ngái hơn, và ánh sáng của mùa hè đó đã phải chịu một sự chuyển hóa kỳ cục với thời gian: nó còn lâu mới phai nhạt đi, giống những bức ảnh cũ bị cháy sáng, độ tương phản giữa bóng và nắng cao tới mức tôi nhìn thấy lại mọi thứ trong hai màu đen-trắng.”
Có những ký ức in sâu vào lòng, dù cho năm tháng trôi qua, vết hằn ấy vẫn còn ở lại. Nỗi đau chưa chắc đã nguôi ngoai. Đó là cách mà chúng ta giữ người thương, giữ những gì đẹp đẽ nhất lại bên cạnh mình. Nhưng đời không chỉ có mỗi ngày vui, mà còn có những nỗi buồn sâu thẳm và chênh vênh. Bạn muốn hét lên thật to nhưng đôi khi lại không muốn ai nghe thấy. Tiếng ồn bên trong và tiếng ồn bên ngoài không còn song hành, nhưng bạn biết rằng tiếng vọng của những gì còn sót lại sẽ là dấu vết hẳn thời gian cũng chẳng thể xóa nhòa.
Biết là vậy, nhưng nếu hít hà một hơi, chú ý cơ thể có những chỗ căng tức, thả lỏng một xíu thì sẽ đỡ hơn. Thiên nhiên luôn mang đến cho chúng ta những làn gió mát, những cái ôm ấp áp từ ánh nắng dịu dàng. Nguôi ngoai cần thời gian, nhưng cũng cần sự quan sát và thực hành của chính ta. Biết rằng chúng ta đang đau, đang buồn, đang nhớ, đang không ổn, và quay về hơi thở để cho mình chút không gian để được lắng nghe cơ thể.

Nỗi đau liệu có thể nguôi ngoai?
Nguôi ngoai là một trạng thái cảm xúc rất đẹp. Nó ở lưng chừng nỗi nhớ. Không hẳn quên, nhưng cũng không hẳn khư khư giữ lại bên mình. Nó như cách mà ánh nắng chiều nhạt dần, như cách mà nước mắt lăn trên má khô đi, như cách mà cơn gió len vào vạt áo làm mát cái oi bức giữa trưa. Chúng ta có nhiều nỗi đau, có nỗi đau sẽ nguôi ngoai theo năm tháng, một số khác thì không. Nhưng mình hy vọng, tiếng nói ồn ào bên trong sẽ nhỏ dần, và rồi chúng ta sẽ bắt gặp những khoảnh khắc đẹp, giúp chúng ta đi qua ngày giông bão nhẹ nhàng hơn.
Chúc bạn có giấc ngủ thật ngon đêm nay nhé!
Cô Hai Podcast

