Ngày hôm nay của bạn thế nào?
Chào mừng bạn đang đến với kênh Cô Hai – kênh podcast cho những ngày khó ngủ. Xin giới thiệu với các bạn đây là Series TÌM MÌNH trong podcast Cô Hai, đây sẽ là một chuỗi podcast kể về những chuyến đi, đặt ra những câu hỏi, chia sẻ góc nhìn, nó có thể lộn xộn không có đầu đuôi rõ ràng, khác với các tập podcast ngủ trước đây một chút. Nhưng mình vẫn sẽ ra podcast ngủ đều, vẫn tiếp tục mỗi tháng một tập để chăm sóc giấc ngủ nên nha!
Chúc bạn ngủ ngon!
Cô Hai Podcast – Trạm dừng cho những ngày khó ngủ
TẬP 1: Sleepcast là gì?
Chào bạn! Ngày hôm nay của bạn thế nào? Đã bao giờ bạn nằm trằn trọc lúc hai giờ sáng, nghe kênh podcast hoặc truyện hoặc nhiều chủ đề khác nhau nhưng càng nghe… lại càng tỉnh táo chưa? Đó là lý do bạn cần biết đến Sleepcast. Khác với podcast thông thường để nạp kiến thức hay giải trí, Sleepcast lấy từ “Sleep” nghĩa là ngủ và “cast” từ chữ podcast, dịch đúng nghĩa đen nó có là podcast ngủ.
Vậy sleepcast/ Podcast ngủ là gì? Đó là những bài âm thanh được thiết kế chuyên biệt để đưa bạn vào giấc ngủ: không có những cú twist giật gân, không có drama, cũng không bắt não bộ của bạn phải phân tích.
Nó là sự kết hợp giữa những câu chuyện kể, lấy bối cảnh thư giãn, âm thanh êm tai, hiệu ứng âm thanh khơi gợi cảm giác như bạn đang đứng trong không gian, bối cảnh đó, ngoài ra nó còn kết hợp với các bài thiền, hướng dẫn hít thở thư giãn, và giọng nói êm tai sẽ giúp bạn chìm vào giấc ngủ dễ dàng hơn.
Podcast ngủ sẽ không cố giữ bạn nghe đến lúc cuối cùng, cũng không để bạn phải tò mò tình tiết gì xảy ra tiếp theo. Một tập podcast ngủ thành công là khi bạn chìm vào giấc ngủ mà không cần nghe cho đến cuối tập podcast. Nếu như bạn đang tìm một khoảng lặng như vậy cho đêm nay, hãy thử ghé qua Cô Hai Podcast – trạm dừng cho những ngày khó ngủ để chìm vào giấc ngủ nhanh hơn nha!
Chúc bạn ngủ thật ngon đêm nay và hẹn gặp bạn ở tập podcast tiếp theo. Mình sẽ tiết lộ lý do vì sao mình chọn làm podcast ngủ này và cũng tiết lộ một xíu về bản thân mình. Một lần nữa chúc bạn ngủ thiệt là ngon!
Tập 2: Dễ mà khó, khó mà dễ
Chào mừng bạn đang đến với kênh Cô Hai – kênh podcast cho những ngày khó ngủ. Ngày hôm nay của bạn thế nào?
Tiếp tục chuỗi series podcast Tìm mình, mình sẽ kể về cơ duyên, lý do mình đến với podcast ngủ – nhưng nó sẽ ở phần cuối.
Bây giờ thì chúng ta hãy cùng đào sâu hơn về Sleepcast, hay còn gọi là podcast ngủ.
Viết kịch bản cho podcast ngủ, với mình thì nó khá là thử thách, bởi vì nó cần phải làm cho bạn cảm thấy…chán. Nhưng cái khó tiếp theo là, dù nó chán nhưng người nghe vẫn ở lại nghe tiếp cái chán đó. Thử thách quá luôn phải không?
Để mình giải thích thêm nha!
Khác với kỹ thuật và phương pháp kể chuyện thông thường, podcast ngủ không cần mở đầu, thân bài và kết bài. Nội dung podcast ngủ không cần quá kịch tích và cũng chẳng cần có nút thắt nút mở cho câu chuyện. Nếu nội dung quá thú vị và cuốn hút, người nghe sẽ không thể ngủ và họ tò mò hóng phần tiếp theo của câu chuyện. Vì vậy, đối với dạng content podcast ngủ này, chúng ta không cần theo đuổi khuôn mẫu kể chuyện truyền thống nữa. Nói một cách đơn giản hơn, podcast ngủ càng chán càng tốt.
Giọng đều đều nè, nội dung là bối cảnh mang đến cảm giác thư giãn, đó có thể là một góc phòng ấm áp nhìn ra khung cảnh đẹp đẽ bên ngoài, đó có thể là chuyến tàu giúp bạn ngắm cảnh núi non hùng vĩ, hình dung ra bờ suối chảy róc rách, tiếng thông reo ca trong gió đón chào bạn đến một nơi tràn ngập tia nắng Mặt Trời. Đó cũng có thể là phòng ngủ có gối có giường êm ái, khơi gợi cảm giác an toàn, bình yên cho tâm trí. Phần đầu sẽ giúp cho chúng ta hình dung bối cảnh, sau đó là áp dụng kỹ thuật thở, thư giãn, rồi tiếp tục là những hoạt động có vẻ nhàm chán giống như pha trà, viết nhật ký, tô màu, đọc sách, v.v….Không có bố cục nào cụ thể hết, chỉ cần bạn thả lỏng và giúp người nghe có thể đi dạo trong bối cảnh mà bạn viết ra.
Mà nếu vậy thì chán quá ai mà thèm nghe podcast đúng không? Nội dung như chia sẻ lúc nãy, chán chán vậy thôi chứ cần phải đầu tư chất xám đó. Ví dụ như nghiên cứu nhiều bối cảnh khác nhau, phải phong phú, phải sinh động đủ để khán thính giả lựa chọn nghe theo sở thích cá nhân. Có người sẽ thích lên núi, có người thích ra biển, có người thích nằm cạnh lò sưởi tí tách, lại có người thích ngồi quán cafe nhâm nhi ngắm Mặt Trời, ngắm đất ngắm người qua lại. Ngoài ra, nội dung podcast cần tránh dùng những từ khơi gợi cảm xúc mạnh, mang đến cảm giác lo âu, sợ hãi hoặc tính từ mô tả những hành động, gây ra cảm giác bồn chồn khó chịu. Ví dụ như là chữ “máy bay” đi ha, một số người rất là thích máy bay nhưng một số người khác sợ độ cao, sợ đi máy bay thì tự nhiên lấy bối cảnh máy bay đó thì nó sẽ làm cho họ cảm thấy lo lắng hơn. Cũng như những từ như “sắc nhọn, góc cạnh, dao, kéo, đinh, ốc,…” này nọ, không nên dùng cho dạng content podcast ngủ. Thay vào đó là những cụm từ khơi gợi sự thư thái như là tách trà, gối giường êm ái, chăn ấm nệm êm, kẹo bông gòn, mềm mại, nhẹ nhàng, thoải mái, dịu dàng, …
Là vậy đó, podcast ngủ chán mà không chán, dễ mà không dễ. Còn bạn thì sao, bạn muốn được đưa đến không gian, bối cảnh nào trước khi ngủ? Bình luận cho mình biết với nha.
Giờ thì như đã hứa, thì mình tiết lộ lý do mình làm podcast ngủ nha. Đó là hồi dịch mình bị khó ngủ, vô tình xem được chuỗi Thiền định của Headspace trên Netflix – thế là mình nghĩ, mình muốn nghe nhiều hơn mấy tập sleepcast giống vậy á, sleepcast giống vậy. Rồi là mình nghiên cứu và bắt tay vào làm thôi! Ban đầu thì rất là hoang mang lắm, nhưng mà có bạn bè động viên, thì mình cứ làm rồi sửa rồi cải thiện dần. May mắn, rất là may mắn là mọi người đón nhận đứa con tinh thần này. Nếu bạn là người nghe podcast của mình từ những ngày đầu, thì đến bây giờ bạn sẽ thấy kênh có sự khác biệt, cải thiện nhiều hơn.
Còn bây giờ thì chắc là mình chúc bạn ngủ ngon, cảm ơn bạn đã chọn nghe kênh podcast Cô Hai, hẹn gặp lại bạn ở tập podcast sau nha!
Tập 3: Bạn nghĩ gì về nỗi sợ?
Chào mừng bạn quay trở lại với kênh Cô Hai, kênh podcast cho những ngày khó ngủ. Cảm ơn bạn đã chọn nghe tập podcast hôm nay trong chuỗi podcast mang tên là Tìm Mình.
Hẳn là ai trong chúng ta cũng có nhiều nỗi sợ khác nhau, ngay khi mình ngồi gõ những dòng này thì mình cũng đang lăn tăn với rất là nhiều nỗi sợ. Nhưng mình quyết định viết về nó, tìm hiểu thêm về nỗi sợ, làm về nỗi sợ để thấy nỗi sợ là một phần của cảm xúc. Chúng không phải là mình, và mong rằng chúng ta sẽ không rơi vào cái bẫy, mà nỗi sợ vì nó mà bị đóng băng, bị tê liệt đến mức không thể làm gì dù là việc nhỏ nhất.
Nếu như bạn để ý á thì tâm trí của chúng ta nó giống như những chú khỉ. Nó nhảy múa, nó leo trèo, chuyển động chỗ này qua chỗ khác, nó không chịu ngồi yên. Dù cho chúng ta có cố gắng ngồi yên thì chú khỉ ấy vẫn cứ lắc lư không ngừng nghỉ. Vậy thì làm sao để cho chú khỉ đang sợ sệt chạy lung tung kia chịu dừng lại?
Trước khi chia sẻ nhiều hơn những gì mình tìm hiểu được về nỗi sợ, thì sleepcast hay còn gọi là podcast ngủ mà mình hướng đến chính là nơi mà mình gọi là ‘trạm trú ẩn bình yên’ vào những ngày mưa bão. Nó không phải là một căn nhà vật lý, mà là căn nhà trong tâm hồn, nơi nuôi dưỡng chở che tâm hồn vào những ngày mệt mỏi, hoang mang, choáng ngợp, lo sợ…
Mình thấy cũng hay á. Bởi vì thay vì lao đầu vào rượu bia, hay là chi tiêu xa xỉ, ăn quá nhiều và còn rất nhiều điều giúp lấp đầy những cảm xúc khó chịu trong lòng, mà nó tiêu cực nha, thì mình chọn cách nhìn vào chúng – nghĩa là quay về bên trong mình, ôm ấp nó, vỗ về nó, cho nó một nơi chốn bình yên để em nó cũng được yêu thương nữa. Kênh podcast chính là trạm dừng cho tâm hồn, cũng là tấm gương đề mình soi mình, mình nhìn vào bản thân những ngày lạc lối. Nhìn vào gương, thì ngoài những nỗi lo sợ, mình thấy được mình – khi thì mạnh mẽ khi thì yếu đuối, khi thì tự tin khi thì vụn vỡ, khi thì can đảm khi thì rút lui…mình nhìn thấy nhiều góc cạnh khác của mình trong gương, rồi nhận ra thật ra là tất cả những gì mình thấy là mình á, mà cũng không phải là mình đâu. Hình hài yếu đuối cũng được, mạnh mẽ cũng được, đó là con người mình. Mình chỉ cần quan sát chúng xuất hiện và để cho chúng lặng lẽ rời đi. Và mình lại có một đêm ngon giấc.
Vì vật cho nên á, là mình vẫn sẽ tiếp tục làm podcast ngủ, vì chỉ cần một đêm ngon giấc cũng đủ cho chúng ta sạc lại năng lượng, góp nhặt thêm chút can đảm nữa để bước đi trên con đường phía trước. Vậy nên bạn cũng như vậy nha, hãy tìm cho bản thân một nơi chốn bình yên cho tâm hồn, giúp nuôi dưỡng và nâng đỡ cho chính bạn vào những ngày mưa bão.
Rồi, bây giờ chúng ta sẽ cùng nói về nỗi sợ.
Lúc mình ngồi gõ gõ mấy dòng này á, mình cũng có nhiều nỗi sợ. Nó khó chịu quá chừng luôn. Cảm giác như là có cái bóng đang lớn dần bên trong, và dường như có một cái rào cản vô hình nào đó, nó cản trở mình để mình không thể cử động hay nhúc nhích gì hết á, và mình rất là vụng về từ những việc nhỏ nhất mà ngày thường mình nghĩ chúng không là gì hết. Nỗi sợ, nó như những đám mây đen, nó che mất tầm nhìn phía trước, nó làm cho mình không thể thấy xa hơn, quanh quẩn trong mớ hỗn độn rồi lạc lối như bước vào mê cung mà chính mình tự vẽ ra vậy đó. Bạn có bao giờ trải qua cảm giác kiểu kiểu vậy chưa?
Tính mình thì hay nghĩ nhiều, và cũng hay lo xa. Nên là mình quyết định, tìm thêm thông tin người ta nói cái gì nỗi sợ, nó như thế nào và cách người ta đối diện với nỗi sợ ra làm sao. Sau khi đi một vòng các bài đăng, thì mình thấy có vài điểm chung thường được nhắc tới nha. Đó là nỗi sợ thật ra là một phần của cuộc sống. Chúng ta không bao giờ loại bỏ hoàn toàn được nỗi sợ đâu. Hết nỗi sợ này sẽ đến nỗi sợ khác, chúng ta sẽ luôn phải sống với nỗi sợ. Nhưng thay vì sống trong nỗi sợ, thì hãy sống cùng nỗi sợ.
Lặp lại một lần nữa nha: thay vì sống TRONG nỗi sợ, hãy sống CÙNG với nỗi sợ. Nghĩa là chúng ta không phủ nhận nỗi sợ, và nỗi sợ ấy không phải con người mình. Nó không có định nghĩa được mình là ai, mà nỗi sợ là cách mà chúng ta phản ứng với những gì xảy ra ngoài kiểm soát, những điều mà chúng ta không biết, những kỳ vọng …[vân vân mây mây]. Và tâm trí hay suy diễn của chúng ta bắt đầu tưởng tượng ra cả ngàn câu chuyện, phóng đại chúng, phóng đại những gì có thể sẽ xảy ra, và rồi càng nghĩ, chúng càng lớn dần, lớn dần, lớn dần cho đến khi chúng ta không còn làm được gì nữa ngoài việc lo sợ, rút lui và tê liệt, không thể làm gì hết.
Có một người chia sẻ rằng, khi sờ vào một tảng băng thì chúng ta sẽ sợ là sờ vào nó sẽ lạnh, nhưng mà khi mà mình nhảy xuống đó luôn á, thì tự nhiên mình sẽ hết sợ. Cách mà nỗi sợ hoạt động, nó cũng giống vậy. Chúng ta cần làm quen với những cái cảm xúc khó chịu khi chúng xuất hiện, nghĩa là chấp nhận sự có mặt của nỗi sợ, chấp nhận rằng tâm trí rồi sẽ như chú khỉ nhảy nhót lung tung. Nhưng khi đã quen dần với sự hiện diện của chúng, chúng ta sẽ có thể chọn hành động – để nỗi sợ không còn lớn nữa. Để cho chúng đến, rồi cũng để chúng đi. Đó là cách mà chúng ta đối diện với nỗi sợ – thay vì loại bỏ hoàn toàn, hãy làm quen với chúng. Khi đã quen rồi thì chúng ta sẽ sống với nỗi sợ, bình yên hơn một chút.
Những dòng mình vừa chia sẻ cũng chỉ là những góp nhặt của mình sau khi tìm hiểu về nỗi sợ mà thôi. Có thể nó không chính xác về mặt khoa học, nhưng hy vọng là bạn đón nhận chúng như một quan điểm cá nhân chứ không mang tính khuyên nhủ hay là giáo điều.
Mình biết là bản thân mình vẫn còn rất nhiều điều chưa hoàn hảo, nỗi lo sợ vẫn đến với mình thường xuyên, nhưng mình vẫn đang học cách làm lành với chúng. Giờ này bên ngoài ở chỗ mình trời xám xịt, gió lay mấy cành cây ngả nghiêng nghiêng ngả, phóng tầm mắt xa hơn, thì nó vẫn là một màu xám, màu kem trôi lững thững vậy đó. Nỗi sợ chắc cũng như thời tiết vậy á mà, chúng đến rồi chúng sẽ lại đi, ngày mai thức dậy mặt trời lại đánh thức mình bằng tia nắng ấm áp, bằng tiếng chim râm ran trên cành cây lộng gió, niềm hy vọng vẫn sẽ tiếp tục soi rọi vào tâm hồn của chúng ta, để sống và được sống.
Chúc bạn ngủ ngon đêm nay nha! Tập podcast hôm nay nó hơi lung tung lộn xộn nhưng mà hy vọng bạn sẽ thích nó. Tập tiếp theo mình chia sẻ về âm thanh khi làm podcast ngủ, như vậy nha. Bây giờ thì ngủ thôi nè, hẹn gặp lại!
Tập 4: Tiếng dế râm ran
Chào mừng bạn đang đến với kênh Cô Hai – kênh podcast cho những ngày khó ngủ. Và cũng chào mừng quay trở lại với series Tìm mình – một chuỗi chia sẻ về podcast ngủ, cũng như đôi lời tâm mình mà mình ký gửi vào thanh âm.
Như đã hứa, hôm nay mình sẽ nói một chút về âm thanh khi làm podcast ngủ. Thật ra thì mình hổng phải chuyên gia, cũng hông có làm công việc liên quan đến câu chuyện âm thanh như là kỹ thuật viên, ca sĩ…Mình có nghiên cứu một chút về giấc ngủ, nên cũng có có dính một xíu với âm thanh và mình đã phải “quao quao quao” với câu chuyện về âm thanh.
Trong cuộc sống, khi tất bật quá, vội vàng quá, mình có một cái suy nghĩ là những âm thanh diễn ra xung quanh, nó cũng bình thường thôi. Tại mình không có để ý quá nhiều. Thường thì khi nghĩ đến âm thanh, mình thoáng nghĩ về tiếng ồn. Tiếng ồn công trình nè, tiếng ồn khi có nhiều người nói chuyện, tiếng ồn của xe cộ. Nhưng mà khi tìm hiểu về âm thanh cảnh quan, thì mình cảm thấy rất là trân trọng vì đã có thể nghe được những thanh âm như là tiếng dế râm ran buổi tối, tiếng chim hót đầu ngày, tiếng nước sôi sùng sục mỗi sáng khi mình pha cà phê…tất cả những gì mình nghe được, nó thật sự là điều kỳ diệu trong cuộc sống.
Trước khi chia sẻ nhiều hơn, cho phép mình kể một câu chuyện nhỏ nhỏ về những ngày đầu làm podcast.
Lúc đó mình hỏi mẹ mình là:
– Mẹ ơi con sợ làm podcast
Mẹ mình hỏi lại là:
– Ủa con sợ cái gì?
Xong rồi mình nói là con sợ người ta nhìn thấy mình, nghe được mình, sợ người ta sẽ chê, sẽ đánh giá mình, rồi sợ rằng lỡ người quen nghe được rồi không cho làm thì sao. Sau đó mẹ mình mới nói là:
– Có cái gì đâu mà sợ hả con!
Thế là mình mạnh dạn làm, mạnh dạn thử, cái mình nghĩ sai tới đâu thì sửa tới đó, làm tới đâu thì học tới đó, người quen nghe được thì có sao đâu.
Rồi một buổi tối mấy tháng trước, mình đi bộ tập thể dục, quẹo vô cái quán cà phê quen thuộc, mình order cho mình 1 ly sinh tố bơ cà phê , lúc đó là buổi tối, mình hơi thèm cái ly sinh tố bơ cà phê đó, cho nên chuyện ngủ được hay không mình tính sau. Trong khoảnh khắc mình cầm ly sinh tố bơ cà phê, ngồi ở ngoài, nhìn lên bầu trời, có đèn đường, có mấy ngôi sao nhỏ xíu nhấp nháy nhấp nháy. Mình đã hình dung những ngôi sao đó là mẹ của mình. Rồi nghĩ là chắc mẹ cũng đang nhìn mình, rồi tự hào về mình lắm. Mẹ cười với mình, và tự nhiên cái câu nói “con sợ cái gì” nó vang lên trong đầu của mình. Mình nhớ mẹ quá chừng luôn. Rồi mình tự hỏi là: liệu rằng quyết định tạo kênh podcast từ 4, 5 năm nay phải chăng là nó sự chuẩn bị – sự gắn kết giữa mẹ mình với mình hay là không – để khi một người thương không còn – những ký ức tốt đẹp đó, nó vẫn ở trong tim của mình. Để mình cảm nhận được người thương vẫn ở bên cạnh mình.
Rồi bây giờ mình sẽ quay trở lại chủ đề chính nha. Theo những gì mà mình đọc được, thì mỗi ngày chúng ta sẽ nghe đâu đó 3 loại âm thanh.
- Loại âm thanh thứ nhất đó là địa âm (tiếng anh gọi là Geophony). Địa âm là âm thanh được tạo ra bởi nguồn phi sinh học trong môi trường tự nhiên, không phải từ sinh vật sống tạo ra. Ví dụ: Tiếng gió, tiếng sóng, tiếng sấm, tiếng nước chảy, tiếng mưa…
- Loại thứ hai, đóa là âm thanh sinh học (Biophony). Đó là âm thanh được tạo ra bởi sinh vật, gồm động và thực vật, vi sinh vật. Ví dụ như: Tiếng chim hót, tiếng lách tách của lá cây, …
- Loại thứ ba là âm thanh do người tạo (Anthrophony): vô tình hay có chủ ý. Ví dụ: , tiếng nói cười, tiếng chuông, tiếng máy tàu, tiếng đàn, tiếng công trình…
Nếu bạn thích chủ đề này, thì có thể tìm thêm qua từ khoá Bernie Krause. Ông là nhạc sĩ và nhà sinh thái học cảnh quan âm thanh người Mỹ. Thuật ngữ mà mình vừa chia sẻ: geophony, biophony, anthrophony lần lượt có nghĩa là địa âm, âm thanh sinh học, và âm thanh do người tạo là chính do ông nghĩ ra để mô tả các loại âm thanh khác nhau, sau một thời gian ông nghiên cứu và ghi âm các loại âm thanh trên khắp thế giới.
Thì tại sao mình lại muốn nói về câu chuyện âm thanh ngày hôm nay?
Đó là bởi vì nếu như mà chúng ta hiểu được 3 loại âm thanh cơ bản này, thì chúng ta sẽ phân biệt được tiếng ồn xung quanh, cái nào nó giúp cho mình thoải mái dễ chịu, cái nào nó làm cho mình khó chịu. Từ đó là giúp cho bạn hạn chế tiếng ồn, hạn chế nghe những tiếng ồn và sẽ giúp cho bạn chủ động tìm những cái tiếng, âm thanh dễ chịu để bạn chuẩn bị cho việc vào giấc ngủ trở nên dễ dàng.
Một số tập podcast của mình có tiếng dế kêu. Thì đương nhiên sẽ có người thích người không thích, nhưng đối với kênh podcast của mình, thì mình thấy mọi người thích tiếng dế. Hầu như tập podcast nào có tiếng dế kêu thì tập podcast đó có nhiều lượt nghe. Có thể là do nội dung mình đọc viết này kia, nhưng khi mình làm podcast ngủ, mình cũng rất tập trung vào phần bối cảnh âm thanh. Cố gắng đa dạng hóa phần âm thanh, để nó không quá nhàm chán, nhưng cũng đủ chán để mà bạn chìm vào giấc ngủ. Cũng có nhiều tập podcast mình dùng tiếng sóng biển, với bối cảnh ngọn hải đăng ban đêm đêm, tập đó cũng được đón nhận rất nhiều. Còn vài tập khác thì mình lấy âm thanh của tiếng lò sưởi nó kêu lách tách lách tách nghe rất vui tai. Bản thân mình rất thích tiếng củi cháy, bởi vì khi mình nghe có cảm giác rất rất là an toàn mà mình không biết tại sao mà mình lại cảm nhận như vậy.
Tiếng mưa cũng là âm thanh nền khá phổ biến để giúp các bạn chìm vào giấc ngủ dễ hơn. Ngoài ra còn có tiếng chim hót trong vườn nè, tiếng gõ bàn phím … cũng phần nào giúp cho chúng ta cảm thấy dễ chịu. Và khi mình quyết định xây bối cảnh cho 1 tập podcast, thì mình hiểu được rằng mỗi tập chỉ truyền tải được 1 dạng âm thanh nhất định – và điều đó có nghĩa là sẽ có người thích – có người không thích – một người rất mê tiếng gõ bàn phím như mình ha, thì mình hiểu là sẽ có người rất ghét âm thanh đó, và họ sẽ không bao giờ chọn nghe podcast của mình. Và mình thì sẽ rất tôn trọng điều đó, bởi vì mỗi người chúng ta đều khác biệt.
Vậy nên mới nói hành trình khám phá bản thân, hành trình tìm bản thân mình là một hành trình rất dài hơi. Qua tập podcast này, mình muốn gửi lời cảm ơn bạn đã ủng hộ kênh Cô Hai – và mong bạn sẽ đón nhận những sản phẩm số – podcast hoặc là nội dung sáng tạo nói chung một cách cởi mở hơn – để cho chúng ta có thêm cơ hội tìm hiểu chính bản thân mình. Vậy thôi á.
Chúc bạn có một đêm ngon giấc, và đừng quên comment/ bình luận suy nghĩ của bạn về podcast của mình. Hẹn gặp lại!
