Mình từng nhớ có một sư thầy đã nói “Tai nạn lớn nhất cuộc đời đã đến”, và rồi cái ngày đó đã đến thật với mình khi mẹ ra đi đột ngột.
Mà mẹ có đi đâu đâu, mẹ vẫn còn ở đây, trong từng hơi thở của mình.
Dịp Vu Lan mọi năm, mình cài màu hoa đỏ. Nhưng Vu Lan năm nay mình cài hoa hồng trắng, vì hoa hồng trắng là dành cho những ai không còn mẹ.
Mẹ mất đi giúp mình hiểu rõ hơn về sự vô thường. Vật đổi sao dời, những người bên cạnh đến một ngày cũng sẽ không còn cạnh bên. Mình hỏi chị bạn, làm sao chị có thể vượt qua nỗi nhớ người thân khi họ mất đi. Nó sẽ nguôi ngoai theo thời gian có phải không? Chị bạn trả lời, hẳn 10 năm rồi mà nỗi nhớ có vơi đi tí nào đâu. Nỗi nhớ vẫn còn nguyên đó, mình phải học cách sống chung với sự nhớ nhung đó mà thôi.
Thế là mình vỡ òa.
Thì ra nỗi nhớ sẽ không bao giờ nguôi.
Thì ra nỗi nhớ sẽ vẫn luôn ở đó.
Thì ra nỗi nhớ sẽ là như vậy cho đến suốt cuộc đời.

Ảnh: Cô Hai Podcast
Mỗi lần nhớ mẹ, mình thường ngước lên nhìn ngắm bầu trời. Phim ảnh người ta nói, người thương đã khuất của mình sẽ dõi theo mình từ trên cao. Nhưng mình nhìn mãi, nhìn mãi, lẩn khuất vào từng đám mây trắng trên kia, len vào những ngôi sao xa vời lấp lánh, mình có thấy mẹ ở đâu đâu. Chắc là phim ảnh lừa mình rồi.
Ngày còn nhỏ, tụi mình tin vào cổ tích, vào ông già Noel, vào những điều đẹp đẽ biến hóa càng khôn, nhưng khi lớn rồi, tụi mình bắt đầu thiết tha mong tiếp tục tin vào những điều không thực. Để có thể quay ngược về thời khắc hạnh phúc nhất cùng người thương. Nhưng cuộc đời tựa những cánh hoa rơi, nó trôi mãi theo dòng, qua những đoạn quanh co, đổ ra sông suối mặt hồ, rồi đổ về biển lớn, mất hút, biệt tăm.
Những nỗi nhớ thương vẫn còn ở lại, len vào từng nhịp thở vào ra, rồi chạnh lòng có chút xót xa, nhìn theo hoa bay đi trong gió. Mình cũng chẳng biết làm gì hơn, ngoài việc viết về nỗi nhớ. Giống như chị đã nói, cho những cơn lũ ấy được xả ra từ từ, chầm chậm. Gom góp sợi nhớ thương, đan dệt thành những tấm áo ấm áp rồi lan tỏa đến tận cùng. Chỉ có như thế, mình mới thấy nguôi ngoai nỗi nhớ đang cuồn cuộn dâng trong lòng.
Mình không biết những người khác đã vượt qua sự thương tiếc thế nào. Mình ngồi lại đây hít thở, không ép mình phải làm gì hết. Chỉ đơn giản là quan sát hết những cảm xúc trỗi lên, đi mất, và lại trỗi dậy mạnh mẽ, và lại ra đi không một dấu vết nào.
Một tháng sau khi mẹ mất, mình mới có đủ sức mở laptop và viết. Tập podcast ngủ link bên dưới chính vì thế cũng là nỗi niềm, là tiếng lòng, là nghĩ suy giúp vỗ về những ai gặp hoàn cảnh tương tự. Mình luôn hy vọng, từ trong nỗi nhớ, từ trong tâm tính của chính mình có thể chuyển hóa đau buồn thành cái ôm ấm áp qua thanh âm. Vì thế mà tập podcast ngủ Ôm vào lòng những chông chênh ra đời, đánh dấu nỗi buồn lấp lánh, ký gửi niềm thương nhớ về người thân không còn ở cạnh.
Mong rằng nỗi buồn hóa cánh hoa, trôi theo dòng, rực rỡ theo cách rất riêng của nó. Và mình cũng sẽ như thế, sẽ sống rực rỡ theo cách rất riêng của chính mình.
Thương và nhớ mẹ.
Cô Hai

