Nỗi sợ không biết

Mình có nhớ nghe được chia sẻ từ một người bạn, rằng hầu như chúng ta ai cũng sợ bóng tối. Trong bóng tối, chúng ta không biết mình sẽ đi đâu, về đâu, có những gì hiện hữu trong màn đêm đặc quánh. Vì thế nên chúng ta sợ bóng tối. Nhưng khi bật đèn lên, có chút ánh sáng rọi vào thì ta sẽ thấy bóng tối không còn đáng sợ như trước. 

 

Nỗi sợ bản thân không biết chuyện gì sẽ xảy ra, cũng là nguyên nhân dẫn đến mất ngủ. Cơ thể phản ứng quá mức, dẫn đến lo âu, trằn trọc và hồi hộp vì không biết trước ngày mai sẽ ra sao. 

 

Nếu nhìn vào sâu bên trong, mình nghĩ ai cũng có nỗi sợ tương tự

 

Bạn có từng trải qua nỗi sợ hãi khi không biết câu trả lời, lo lắng, không chắc chuyện gì sẽ xảy ra trong một vài tình huống nhất định không? 

The fear of not knowing, nỗi sợ mình không biết, là phản ứng của cơ thể khi không có cảm giác chắc chắn về tương lai, hoặc thiếu thông tin – theo góc nhìn của mình. Nếu giờ ngồi viết ra nỗi sợ, chắc nó phải dài mấy trang giấy. 

 

Nỗi sợ không được công nhận: khi mới bắt tay vào làm podcast, mình sợ người ta chê podcast không hay. Lỡ như mình đăng tải podcast nhưng không ai nghe thì thế nào? Nhiều câu hỏi “lỡ như” hiện lên trong đầu, nó như tấm rào vô hình ngăn mình lại. Nhưng mình may mắn ở chỗ, có rất nhiều bạn bè và người thân ủng hộ, vì vậy cho đến giờ đã 4 năm, nỗi sợ ấy nhỏ hơn nhiều. 

 

Nỗi sợ bản thân không giỏi: chúng ta thường đi tìm sự hoàn hảo, hoặc có suy nghĩ “phải chờ” cho đến khi đủ tất cả mọi điều kiện rồi mới làm. Ngày trước mình thích đọc sách, thích viết, rồi ngẩn ngơ nghĩ rằng khi nào đi làm có tiền, trang trí góc thiệt đẹp để đọc và viết, nhưng mấy năm trôi qua chờ mãi, thế là giảm kỳ vọng, đọc ở bất cứ đâu, viết bất cứ khi nào có thể. Khi làm podcast, chuyện khó nhất là sắp xếp không gian và thời gian để ghi âm. Cũng không cần chờ đến khi có studio xịn sò, hoặc phải có mic xịn mới làm. Mà là bắt tay vào sắp xếp, quay lại hỏi chính mình xem mình có thật sự muốn hay không. Thời gian đầu mình ghi âm bằng điện thoại, vào nhà vệ sinh, đủ kiểu. Khi đã có vài tập đầu, bạn bè sẽ góp ý và giúp đỡ, nên là mình không còn sợ việc bản thân có giỏi hay không. 

 

Nỗi sợ mọi thứ vượt khỏi tầm kiểm soát: sáng nay mình thức dậy, Tiktok báo video của mình vi phạm bản quyền, Pexels thông báo ảnh của mình vi phạm bản quyền. Ngồi đọc quy định thì mới phát hiện ra được mấy ý mới, vậy là lại học thêm vài thứ. Nhưng mình cần cải thiện ở điểm này trong nhiều khía cạnh khác ngoài podcast. 

 

Vài dòng ghi chép nhỏ, chúc cho nỗi sợ của bạn và của mình, nhỏ lại dần. 

 

Sài Gòn

Tháng 02.26

Cô Hai

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Nỗi sợ không biết

Mình có nhớ nghe được chia sẻ từ một người bạn, rằng hầu như chúng ta ai cũng sợ bóng tối. Trong bóng tối, chúng

ĐỌC TIẾP

Chào bạn đang đến với blog nhỏ xinh Cô Hai Podcast! Trước tiên, mình mong gửi lời cảm ơn đến bạn – những ai đang

ĐỌC TIẾP