Bỗng một ngày tâm hồn mình rực nắng – đó là tên một tập podcast mình từng đăng trên kênh podcast ngủ. Sau đợt nói chuyện với một người bạn, mình đã xin phép dùng câu chuyện của bạn đưa vào kịch bản podcast ngủ. Khi đã viết xong kịch bản, bạn nói không ngờ câu chuyện nho nhỏ của bạn lại truyền cảm hứng đến cho mình nhiều đến thế. Đơn giản thôi, vì câu chuyện của bạn cũng là câu chuyện của mình, và là câu chuyện của tất cả chúng ta.
Bạn có nhận ra chúng ta đều trải qua những nỗi niềm giống như nhau? Sẽ thật tốt nếu nỗi niềm hóa thành những hạt mầm xanh, đâm chồi nảy lộc cùng sự tha thứ và lòng biết ơn. Cuộc đời sẽ thật đẹp.
Rồi chính từ dòng tiêu đề podcast ngủ đó, một người bạn khác của mình đã sáng tác thơ, tự viết tặng mình vào mùa xuân năm nay. Đó chính là sức mạnh mà con chữ có thể mang đến cho chúng ta. Con chữ là phương tiện để chúng ta kể lại những gì còn vương lại, xấu có tốt có, rồi từ đó con chữ sẽ chạm đến những tâm hồn đồng điệu, những tâm hồn cần được an ủi, vỗ về. Chính con chữ đã xoa dịu lòng mình sau những ngày tưởng chừng như không thể làm khác được. Sự thay đổi chỉ đến khi mình học cách chấp nhận, vươn mình từ những gì còn sót lại, để biết rằng cuộc đời phía trước nhào nặn từ giây phút này đây.
Bài thơ bạn viết:
Rồi một ngày tâm hồn mình rực nắng
Rồi một ngày tâm hồn mình rực nắng
Áng mây đen tan biến cuối đoạn đường
Tia ban mai sáng ngời nơi ánh mắt
Nắng trong lòng lan tỏa khắp muôn nơi
Rồi một hôm hạnh phúc tìm đến chơi,
Dạy cho tôi những niềm vui đơn giản
Hát với tôi khúc nhạc đời lãng mạn
Nốt thăng trầm, giông bão lẫn bình an
Sau cơn mưa chân trời rộng thênh thang
Từng bước chân chạm cõi lòng phiêu lãng
Tác giả: Châu Nguyễn
“Nốt thăng trầm, giông bão lẫn bình an” – câu thơ này làm mình nhớ đến câu của Franz Kafka tiểu thuyết gia và nhà văn viết truyện ngắn người Séc: “Mọi điều mà cháu yêu quý có lẽ rồi sẽ mất đi, nhưng cuối cùng, tình yêu sẽ trở lại trong một hình hài khác.” Nếu cuộc sống là khuôn nhạc, thì nốt thăng trầm trong cuộc sống là điều hiển nhiên. Nhưng nếu một ngày chúng ta phải trải qua những nốt trầm buồn rười rượi, đừng quên rằng đời sẽ còn những nốt thăng.
Có những đêm nỗi nhớ ùa về dữ dội, đôi chân như cứng lại, hơi thở dốc hơn, mình cố gắng nương vào từng hơi thở vào ra. Nốt thăng trầm một chốc sẽ lại xa, chỉ còn ta thiết tha mà bước tiếp. Cảm ơn những gì mình đã chọn làm, cảm ơn những ngô nghê ngày trẻ, cảm ơn chính mình đã biết hiểu biết thương. Cảm ơn vì mình đã tìm đến con chữ, và cũng chính từ con chữ khơi gợi dòng chảy văn chương, nghệ thuật bên trong mình. Những điều tưởng chừng nhỏ nhặt như ngắm nhìn tia nắng mặt trời rung rinh trên mặt đất, hít hà hương thơm nguyệt quế buổi chiều tà, viết một bài thơ, nghe một giai điệu ngọt, gặp người mình thương, nhớ người thương mình, vẽ vời, ca hát, ăn một bữa cơm đủ đầy lại chính là niềm hạnh phúc mà không phải chạy đi tìm ở đâu xa.

Mong cho bạn và cho mình bình an, tiếp tục làm đi con đường mình chọn, say sưa và trọn vẹn.
Cô Hai Podcast

