NGÀN DẶM YÊU THƯƠNG
Chương 1: Đừng sợ một mình, hãy sợ hai mình mà vẫn cô đơn
Tác giả: Hân Thái

Tiếng chuông “ting ting” của cửa hàng trang sức tại Bến tàu ngư phủ kéo Minh Đan về với thực tại – khi cô còn đang mơ màng nghĩ suy về tin nhắn cuối mà Minh Hy gửi cho cô.
Linh cảm của cô bảo rằng sẽ có ngày như hôm nay. Vậy mà Minh Đan vẫn cố chấp nghe theo trái tim, dù cho lý trí đã đôi lần cảnh báo. Giờ đây, những chuyện cô lường trước đã xảy ra: một lời chia tay vỏn vẹn hai dòng từ Minh Hy – người bạn trai quen được ba năm của cô.
Bến tàu ngư phủ là cái tên tiếng Việt mà người ta gọi Fisherman Wharf. Đây là địa điểm thu hút rất đông khách du lịch ở thành phố San Francisco, bờ Tây nước Mỹ.
Có một gian hàng nhỏ xinh, trưng bày những chiếc vòng ngọc trai lấp lánh dọc đường đi trong khu quà lưu niệm. Trên bàn có vài cái chuông gọi là Call Bell – dụng cụ thường được sử dụng tại các quầy lễ tân, khách sạn, quán cà phê hoặc nhà hàng. Nó giúp khách hàng gọi nhân viên phục vụ một cách nhanh chóng và thuận tiện. Mấy chiếc chuông này thường nhỏ gọn, dễ sử dụng — chỉ cần nhấn nút, âm thanh sẽ vang lên để thu hút sự chú ý của nhân viên. Nhưng ở gian hàng này thì ngược lại. Mỗi khi có một vị khách mới đến, họ sẽ được chào đón bằng tiếng “ting ting” của những chiếc chuông này.
Giật mình bởi âm thanh to và dứt khoát, Minh Đan nhìn chị nhân viên đứng quầy, nhoẻn miệng cười gượng gạo đáp lại lời chào độc đáo. Cô dừng lại vài giây rồi hỏi:
– Chị nghe tiếng chuông hoài vậy tối ngủ có bị ám ảnh không?
Nhân viên đứng tại quầy có mái tóc vàng, dáng người hơi mũm mĩm, chị mặc áo sơ mi rộng màu xanh dương, có in hình cây dừa. Chị nghe câu hỏi xong, dừng lại 2 giây và nhìn vào mắt Minh Đan rồi nói:
– Đây là lần đầu tiên có khách hỏi tôi như vậy. Thường thì khách sẽ nói “Xin chào”, “Vòng ngọc trai này giá bao nhiêu?”, hoặc “Cảm ơn nhưng tôi không cần nó lắm!”. Bạn quả thật là một người sâu sắc. Đúng, tôi bị ám ảnh tiếng chuông này – nhưng bạn biết không, đây là công việc… cho nên… Khi nào cần gì thì cứ nói với tôi nhé!
Những viên ngọc trai sáng lấp lánh dưới ánh nắng vàng ươm. Có rất nhiều mẫu mã từ đơn giản đến cầu kỳ. Minh Đan dừng ở tiệm quan sát một lúc, một ánh nhìn rụt rè ra dấu cho chị nhân viên mình chỉ xem chứ không mua gì cả. Cuộc sống của du học sinh vốn dĩ rất đắt đỏ, vì thế Minh Đan không dám sắm sửa cho bản thân những món hàng xa xỉ. Nhưng cô có thể mời Minh Hy một bữa ăn, có thể đi siêu thị và làm những món ngon cho cả hai. Thế giới nội tâm trong cô lại bắt đầu ồn ào, rối rắm. Những ký ức cũ ùa về, hình ảnh Minh Đan dành thời gian lo cho Minh Hy nhiều hơn cả bản thân, sắm sửa quà tặng cho anh còn nhiều hơn tặng cho bản thân mình. Cô nhìn chăm chăm vào viên ngọc trai, nhưng không phải để ngắm, mà là nhìn sự phản chiếu của tâm trí qua viên ngọc sáng lấp lánh kia. Điểm sáng của viên ngọc dần nhòe đi, nó không còn lấp lánh như ban đầu mà chỉ còn lại một lớp màn trắng mờ trước mắt.
Có lẽ tình yêu cũng chỉ là thế thôi. Ban đầu khi hai người đến với nhau, tình yêu như viên ngọc trai óng ánh làm cho người ta trầm trồ, khen ngợi. Nhưng khi ngắm nghía quá lâu, chúng mất đi lớp hào nhoáng bên ngoài. Minh Đan thở dài rồi ngước lên nhìn chị nhân viên:
– Cảm ơn chị! Chúc chị ngày mới tốt lành!
Chúc ngày tốt lành là một câu nói mà dường như người Mỹ nào cũng nói với nhau. Một câu chào tạm biệt tự nhiên, không gượng gạo, có thể dùng cho bất kỳ ai, không phân biệt độ tuổi hay hoàn cảnh thế nào. “Have a nice day!” kèm một cái ôm luôn mang ý nghĩa của một lời tạm biệt giữa Minh Đan và Minh Hy. Nhưng từ giờ trở đi, có lẽ không còn câu chúc nào vì dòng tin ngắn ngủi của Minh Hy.
Kỳ lạ thay, không khí xung quanh càng ồn ào náo nhiệt, càng làm cho Minh Đan cảm thấy trống rỗng. Dường như cô sợ bị chối từ. Trong suốt những năm còn ngồi trên ghế nhà trường, cô thường ở lại lớp vào giờ ra chơi vì nhiều bạn chê cô quê mùa, cục mịch. Cô học hành ở mức bình thường, không có bất kỳ điều gì nổi trội hơn người khác. Cứ như thế, Minh Đan đi hết quãng đường học sinh trong mờ nhạt. Có bạn thậm chí còn không nhớ nổi tên cô vì con gái gì mà tên lạ hoắc. Năm lớp 12, ba mẹ của Minh Đan được chuyển công tác qua Thái Lan, cuộc sống của cô và gia đình khấm khá hơn từ đó. Cô được ba mẹ cho đi Mỹ học với một điều kiện: cô phải tự lo cho cuộc sống của mình trong 2 năm cuối đại học. Cô rời đi trong niềm hân hoan bởi mong ước từ bé đã thành hiện thực.
Nhưng có lẽ ký ức về sự xa cách của bạn bè cộng thêm kỳ vọng quá nhiều từ ba mẹ đã khiến Minh Đan tự thu mình lại trong chiếc vỏ bé nhỏ gai góc của mình, giữa nơi đất khách quê người. Theo năm tháng, chiếc vỏ ngày càng dày hơn, còn bản thân cô sau những biến cố bất chợt như ngày càng thu nhỏ lại. Không khí náo nhiệt ở bến tàu không làm cho cô cảm thấy khá hơn. Lọt thỏm giữa một đám đông xa lạ, cô thấy mình chơi vơi trong quá khứ, hiện tại lẫn tương lai. Dường như ngay lúc này đây, Minh Đan cần một bàn tay nào đó lấp đầy khoảng trống giữa các ngón tay. Cô cần có một cái ôm, cần một ánh nhìn hay một cái gật đầu thấu hiểu nào đó.
Phải chăng, cô yêu bản thân mình chưa đủ nhiều nên phải đi tìm tình thương yêu từ người khác?
Minh Đan học chuyên ngành Kinh doanh quốc tế và chuẩn bị bước vào năm ba đại học. Như lời hứa với ba mẹ, cô sẽ phải tự trang trải cuộc sống vào hai năm cuối. Thế nên, Minh Đan lao vào làm việc để tiếp tục việc học của mình. Vốn nghĩ nhiều và lo xa, cô đã tự mình tìm việc làm thêm tại trường từ năm nhất. Dù đã có sự chuẩn bị nhưng không lúc nào Minh Đan cảm thấy yên tâm với cuộc sống của mình. Có lẽ sự kỳ vọng của gia đình làm cô cảm thấy bản thân mình kém cỏi. Cô không yên tâm với những gì mình đang có, những mối quan hệ xung quanh và đặc biệt là với chính bản thân mình.
Bầu trời xanh trong, từng đợt gió từ vùng vịnh thổi qua làn tóc. Đàn chim rất đông bay vút lên cao, lượn vài vòng rồi lại vụt mất. Những đám mây chốc chốc lại bay ngang làm cho bầu trời chuyển sang sắc xám. Ở thành phố này là như vậy, mọi thứ chuyển biến không ngừng. Từng đợt mây bay hay từng đợt gió lạnh cũng có thể làm cho lòng người trở nên đổi khác. Với Minh Đan, chỉ cần 1 dòng tin nhắn thôi, trái tim ai đó cũng có thể nguội lạnh mất rồi. Hơn hai năm sống ở thành phố này, cô đã quen dần với kiểu thời tiết ương ngạnh này, nhưng tháng ngày phía trước, cô phải tập quen dần với việc Minh Hy không còn ở cạnh mình.
Chiếc xe buýt hai tầng màu đỏ dừng lại ngay trạm Minh Đan đứng, từng đoàn du khách bước xuống xe. Những cặp đôi nói cười vui vẻ, nắm tay nhau thăm thú bến tàu. Minh Đan nhìn các cặp đôi với ánh mắt đầy ngưỡng mộ, cho đến khi bóng lưng của họ xa dần rồi mất hút.
Cô tiếp tục đi, nhưng chẳng biết mình sẽ đi đâu hay thăm thú chỗ nào. Dường như ngay lúc này không cần phải có kế hoạch cụ thể như cô vẫn thường làm. Tò mò không biết ở phía bên trên có những gì, Minh Đan bước lên cầu thang. Dốc cầu thang bằng gỗ phát ra tiếng kêu cọt kẹt, còn Minh Đan thì phải thở dốc vì đã từ lâu tập trung học – bỏ bê tập thể dục, độ dẻo dai của cô gần như trả về con số không tròn trĩnh.
Đứng từ trên cao nhìn xuống, bến tàu như một khu vui chơi rộng lớn. Các gian hàng và bảng hiệu được sơn màu sắc sặc sỡ. Nghệ sĩ đường phố chăm chú vào các điệu nhảy, những người đứng làm tượng chẳng quan tâm khách qua đường nói gì, còn nhân viên làm việc thì gượng cười mỗi khi gặp vị khách mới. Đôi khi, nụ cười ấy còn chẳng thật lòng, cũng có khi nụ cười là tất cả những gì họ có thể cho đi.
Minh Đan thích ngắm nhìn những tia nắng chạm vào đôi bàn tay thô ráp của mình. Thích cách mà tia nắng xoa dịu tấm lưng sau khi có một đợt gió lạnh thổi qua. Và đặc biệt là thích nhìn tia nắng chạm vào chú sư tử biển đang phơi mình trên bè gỗ ở cầu tàu số 39. Dù không hề biết lối nào sẽ dẫn đến khung cảnh hàng trăm sư tử biển “nổi tiếng” ở San Francisco, nhưng bằng một cách thần kỳ nào đó, cô đã có thể vẫy tay chào sư tử biển. Mặc kệ chúng có nhìn thấy cô hay không, Minh Đan vẫn vẫy vẫy như ra hiệu về sự hiện diện của mình tại nơi này.
Cô ngước nhìn lên trên, màu xanh của bầu trời như lấp vào khoảng trống trong lòng cô bằng những tia hy vọng. Cô chầm chậm đi lên tầng trên để ngắm nhìn những chú sư tư biển trứ danh của thành phố này. Mỗi năm, hàng ngàn khách du lịch đổ về chỉ để nghe tiếng í ới của chúng. Cô ước mình cũng giống sư tử biển, thong dong nằm sưởi nắng, ăn và ngủ. Có lẽ như thế, cảm giác trống rỗng trong cô sẽ mất đi.

Đàn sư tử biển bắt đầu xuất hiện từ năm 1990. Nhiều nguồn cho rằng sau trận động đất và sóng thần, một vài con xuất hiện và số lượng tăng lên vài trăm, có thời điểm hơn 1,000 con. Cũng có nguồn ghi rằng khi người ta di dời tàu thuyền đi chỗ khác để sửa sang, ít người lui tới nên sư tử biển chiếm đóng và trở thành “người mẫu ảnh” cho du khách. Chúng nằm dài, duỗi người, tận hưởng ánh nắng ấm áp của mặt trời. Một số con có thể kêu rống, gầm gừ hoặc tranh giành chỗ nằm. Một số khác nhảy ùm xuống nước, bơi chán chê lại trèo lên bè gỗ để… nằm dài và tiếp tục phơi nắng. Minh Đan lấy điện thoại ra chụp một tấm ảnh selfie với đàn sư tử phía bè gỗ ngoài kia.
Nếu có Minh Hy, cả hai sẽ cùng chụp với nhau, nhưng giờ ổn mà! Không có Minh Hy thì tự mình cũng có thể chụp với cả đàn sư tử khôn ngoan và lười biếng kia thôi!
Cô tự trấn an mình như thế. Người ta nói, khi một người cô đơn quá lâu, người ấy sẽ chạy đi tìm và dựa dẫm vào cảm xúc của người khác. Minh Đan cảm nhận rõ mình đã dựa dẫm quá nhiều vào Minh Hy – đến nỗi sự hiện diện của cô trở thành áp lực cho anh.
Không hiểu cô đã làm điều gì, sai ở đâu mà ngay cả một câu nói chia tay tử tế Minh Đan cũng không được nhận. Hay phải nghe theo quy tắc mà mạng xã hội hay rêu rao, rằng phụ nữ phải để cho đàn ông là người theo đuổi. Có lẽ cô đã quá dễ dãi hay sao? Minh Đan ghét cái cảm giác không biết được câu trả lời chính xác cho những gì diễn ra trong đầu. Hai vai cô bỗng cứng lại, đầu óc cô cứ quẩn quanh những nghĩ suy về tin nhắn chia tay của Minh Hy. Cô căng thẳng. Cô phải tự xoay sở với mớ cảm xúc hỗn độn bên trong mình. Đàn sư tử biển thì chẳng quan tâm cô đang cảm thấy thế nào!
–
Tựa lưng vào chiếc ghế trên thành cầu, Minh Đan phát hiện ra bàn tay mình vẫn luôn dính chặt với điện thoại. Có lẽ cô đã quen chờ đợi tin nhắn từ Minh Hy. Những cơn gió mang vị biển xộc vào mũi. Mấy đứa trẻ con có đôi mắt trong veo vẫn cứ chăm chú nhìn dáng vẻ lười biếng của những chú sư tử biển, rồi lại hào hứng chạy giỡn xung quanh, chờ ba mẹ chụp hình. Một người ông lớn tuổi tóc bạc trắng, hai tay chống lên gậy dõi theo dòng người qua lại, chốc chốc bàn tay ông lại run run hệt như người mắc chứng bệnh Parkinson. Dưới một bầu trời, cùng một chỗ ngắm sư tử biển nhưng ai cũng có câu chuyện của riêng mình. Minh Đan nhìn trẻ con, rồi lại nhìn ông bác, cô cảm giác như mình đang ở lưng chừng thanh xuân. Không quá hào hứng như những đứa trẻ kia, nhưng cũng không quá đăm chiêu như ông bác.
Là một người thích sự rõ ràng, Minh Đan luôn tự đặt cho mình những câu hỏi. Đôi lần tìm được đáp án, đôi lần không. Cô không biết trả lời sao cho trọn vẹn những câu hỏi hóc búa của riêng mình. Rồi, cô làm ngơ, xem như mình chưa từng hỏi khó bản thân như thế.
– Chẳng lẽ chỉ vì chia tay với Minh Hy mà mình buồn đến suốt đời hay sao?
Nụ cười của lữ khách mà cô bắt gặp từ khi bước vào bến Ngư Phủ đã cho cô câu trả lời. Niềm vui của sự khám phá, bước ra khỏi nơi chốn quen thuộc nhắc Minh Đan rằng mình cũng có thể có được một nụ cười như thế. Không phải là nụ cười cả nể, gượng gạo để có được cái gật đầu của người khác, mà là một nụ cười chân thành rung động từ trái tim. Một lần nữa, Minh Đan vẫy tay chào tạm biệt những chú sư tử biển mải mê sưởi nắng ngoài kia rồi quay trở ra.
Cô đi bộ về phía vịnh, rồi cứ thong thả ngước nhìn bầu trời trong veo. Hiếm khi nào thời tiết đẹp như hôm nay. Mùa hè ở San Francisco không phải “hè” như người khác nghĩ. Thành phố luôn có sương mù và gió mạnh, may mắn lắm mới có thể tận hưởng ánh nắng ấm áp khi sương mù tan đi.

Có thể dễ dàng bắt gặp nghệ sĩ đường phố biểu diễn ngay trên vỉa hè. Một ban nhạc nhỏ có một tay trống và một ca sĩ. Vũ công chính là du khách đi ngang qua, dừng lại rồi lắc lư theo điệu nhạc. Tay chơi trống để tóc dài, ánh mắt đảo liên tục và nháy mắt với các cô gái chào anh bằng ánh mắt và nụ cười tươi vui. Chàng ca sĩ đứng tuổi hơn, bụng to nhưng giọng hát đầy nội lực. Chiếc loa thật to phát ra thứ âm thanh sôi động khiến cho người ta không thể không dừng chân, vỗ tay và nhún nhảy theo điệu nhạc. Một vài cặp đôi còn dắt tay nhau ra nhảy, chốc chốc lại quay người rồi ôm nhau như thế giới xung quanh chẳng còn ai ngoài chính họ.
Đang say sưa trong giai điệu tươi vui, tiếng chuông ting ting một lần nữa khiến Minh Đan giật mình. Lần này không phải tiếng chuông từ gian hàng lưu niệm, mà là tiếng chuông xe đạp từ phía sau. Do không để ý nên Minh Đan đứng lấn sang làn xe đạp. Cô gái ngồi trên xe mặc chiếc thể thao bó sát, trên người mồ hôi nhễ nhại nhưng trông thật khỏe khoắn. Nhìn lại chiếc áo khoác chống gió dày sụ của mình, Minh Đan phì cười vì hóa ra mình chưa thực sự thích nghi với thời tiết ở thành phố này. Cô thầm nghĩ:
– Biết đến khi nào thì cô mới có thể mặc bộ đồ thể thao với chiếc áo ba lỗ bó sát người. Nhưng đạp xe thì…
Nghĩ đến đây, cô biết chính xác mình sẽ làm gì tiếp theo. Minh Đan nhớ lại hôm luyện thi Ielts trước khi qua Mỹ, cô đã viết một danh sách những thứ cô sẽ làm khi đi du học. Một trong những gạch đầu dòng của cô chính là đạp xe xuyên qua cây Cầu Cổng Vàng (Golden Gate Bridge trứ danh ở thành phố San Francisco). Vậy mà khi qua đến thành phố này, cô lại không nhớ đến danh sách ấy.
Cô rẽ vào chỗ thuê xe đạp để bắt đầu thực hiện những điều còn dang dở. Không có ai trong tiệm, cô sờ tay vào chiếc xe đạp rồi bóp thử thắng, đo thử xem chiếc xe ấy có vừa tầm không. Một anh nhân viên từ ngoài bước vào:
– Xin lỗi! Anh là nhân viên ở đây, em có cần giúp gì không? Khi nãy anh bước ra ngoài để giúp cho ông chú. Nhưng mọi chuyện đã ổn thỏa, em cần thuê xe thế nào?
Anh nói liên tục làm Minh Đan không biết phải bắt đầu trả lời từ đâu.
– À không sao đâu, chỉ là em muốn thuê một chiếc xe đạp để đạp qua Cầu Cổng Vàng đến đảo Sausalito.
Lúc này anh bắt đầu nói chậm lại vì thấy Minh Đan không tỏ vẻ gấp gáp:
– Một ý tưởng tuyệt vời! Nhiều người đã đi theo lộ trình đó và lần nào quay trở lại trả xe đạp, họ cũng khen nức nở. Em muốn thuê xe theo tiếng, theo buổi hay theo ngày?
Minh Đan không rõ sẽ mất bao lâu mới qua đến bên kia đảo. Cô nhẹ nhàng hỏi lại:
– Để đạp từ đây, đi ngang cầu đến đảo rồi vòng về là khoảng bao nhiêu lâu thế anh? Em thực sự không biết vì đây là lần đầu!
Anh chàng dường như đoán ra Minh Đan không phải là dân thể thao hay người thường xuyên luyện tập thể thao, nhưng anh vẫn rất tinh tế đáp:
– Anh quên nói với em, tên anh là Mark. Gọi anh là Mark nhé! Có một vài lựa chọn cho em tham khảo. Lộ trình thì như em nói: xuất phát từ đây, đạp xe ngang Cầu Cổng Vàng, qua đảo Sausalito rồi vòng về. Khi vòng về thì em có hai lựa chọn: một là đạp xe về tuyến đường mà em đã đi. Hai là em sẽ chờ chuyến phà vào buổi chiều sớm hoặc buổi chiều muộn, mang chiếc xe đạp lên phà cùng em để quay lại cảng, rồi em đạp xe đến bất cứ cửa hàng nào là chi nhánh của cửa hàng này. Thời gian có thể kéo dài từ 4 tiếng cho đến nửa này hoặc cả ngày nếu em muốn dừng chân ở đâu đó nghỉ ngơi, hay ăn trưa uống cà phê, shopping chẳng hạn.
Chả trách khi nãy Mark vắng mặt trong cửa hàng, chắc là do tư vấn quá nhiệt tình nên ra tận phía ngoài hướng dẫn cho vị khách trước. Minh Đan khẽ gật đầu ra hiệu cô đã nắm được tất cả thông tin Mark cung cấp.
– Em muốn thuê cả ngày, phòng trường hợp em bị trễ chuyến phà đầu tiên vào buổi chiều.
– Một lựa chọn rất hợp lý. Tổng tiền thuê sẽ là 45 đồng dành cho cả ngày đối với xe đạp thông thường, còn xe đạp có gắn điện để đi đỡ tốn sức thì…
– À em lấy chiếc xe đạp thông thường được rồi! Lâu lâu được dịp vận động luôn, anh cho em thanh toán nhé.
Mark nhanh nhạy lấy nón bảo hiểm và một tờ giấy giải thích cách thức trả xe, cũng như thông tin liên hệ của cửa hàng khi gặp bất cứ vấn đề gì trên đường đi.
Minh Đan thanh toán xong, đeo balo, đội nón bảo hiểm, chào tạm biệt Mark rồi lên đường.

Cầu Cổng Vàng ở San Francisco là một trong những cây cầu treo lớn nhất thế giới lúc bấy giờ. Về sau này, có khoảng 8 cây cầu treo khác được xây khắp nước Mỹ, cẩu Cổng Vàng chính thức bị soán ngôi. Tuy nhiên, eo biển nối liền giữa hai đảo có thủy triều, dòng nước mạnh và xoáy, vùng nước ở trung tâm rất sâu, ngoài ra những cơn gió hung tợn và sương mù dày đặc gây khó khăn cho việc xây dựng cây cầu.
Khi công trình xây cầu hoàn tất, người dân không khỏi trầm trồ bởi lớp sương mù trắng bay la đà trên cầu. Cây cầu cổng vàng trở nên lung linh, huyền ảo hơn dưới ánh bình minh và hoàng hôn bao phủ. Nhìn cây cầu từ xa, Minh Đan thấy người ta chạy vào trong làn sương mờ ảo ấy rồi mất hút, mãi đến một lúc sau mới thấy họ xuất hiện phía bên kia cây cầu. Chẳng bao lâu nữa, Minh Đan cũng sẽ trở thành một điểm nhỏ di chuyển xuyên cầu Cổng Vàng như thế.
Khi đạp ngang khoảng đất trống cách chân cầu tầm 10km, Minh Đan dừng lại một chút và nhìn lên trên. Cầu Cổng Vàng hiện ra sừng sững, nó đứng vững vàng trên vùng vịnh dập dìu con sóng, và hiên ngang vươn vào nền trời xanh nối liền đảo ở hai bên bờ. Vào những lúc chênh vênh, con người ta luôn cần những cây cầu như thế trong lòng mình. Trên dốc đường dẫn lên cầu, cô không hề cô đơn vì cứ cách vài phút lại có tiếng chuông xe đạp leng keng từ phía sau. Vốn dĩ chẳng có ai cô đơn trên hành trình của mình, chỉ là họ chưa từng gặp gỡ, chưa từng kết nối, chưa từng thử bước ra khỏi vùng an toàn của mình. Chiếc xe đạp vụt qua, chỉ còn lại bóng lưng của người phía trước.
Minh Đan dùng sức đạp nhanh và mạnh hơn để đạp lên dốc cầu. Trên cầu có lối dành cho người đi bộ và xe đạp. Tiếng gió rít hòa vào âm thanh của tiếng xe chốc chốc lại vèo qua. Lực cản của gió làm cô chạy chậm lại, nép vào một bên cho người tản bộ. Cô nhìn vào chiếc bóng của mình và hiểu rằng chính bản thân mình chưa bao giờ bỏ cuộc. Từ những cuộc thi lớn bé, từ những cái bĩu môi, những ánh mắt đầy xa lánh của bạn bè, cô vẫn luôn tìm cách để thoát khỏi những nỗi sợ vô hình chưa thể gọi tên. cảm giác rất nhiều chú bướm lượn quanh bên trong mình. Có lẽ người ta mãi chạy theo những chiếc bóng khác nên quên mất mình cũng có một chiếc bóng đồng hành. Đến giữa chân cầu, Minh Đan dừng lại để ngắm nhìn thành phố vùng vịnh từ trên cao. Dòng nước lấp lánh bên dưới, bầu trời trong xanh phía trên, và cô cuối cùng cũng thực hiện được ước mơ bị bỏ quên của mình.
Vạt áo của Minh Đan phất phơ theo từng đợt gió. Gạt chân chống xuống, cô ngước nhìn lên từ một hướng gần sát thành cầu, dây treo ngay hàng thẳng lối như dây đàn – một hình ảnh đẹp và thơ mà cô vừa phát hiện. Hóa ra điều mới lạ luôn ở xung quanh cô, vậy mà cô chẳng hề nhìn thấy vì tâm trí mãi nghĩ suy về sự cô đơn của mình.
Đã hơn 45 phút, điện thoại không còn dính chặt vào bàn tay của Minh Đan vì nó được đặt trong balo phía sau vai. Hóa ra sự cô đơn không phải là sự cô đơn, mà chỉ là nỗi sợ phải ở một mình – chiếc rào cản cô tự dựng lên từ khi còn đi học. Nỗi cô đơn khi ấy có lẽ quá lớn lao và xấu xí trong mắt cô.
Có một thứ gì đó từ bên trong thôi thúc cô phải tiến về phía trước. Đó có thể là một ý nghĩ “phải hoàn thành” – hệt như ngay lúc này cô muốn mình tiếp tục đạp xe về đích. Cô muốn rời khỏi chỗ mình đang đứng để đến nơi tiếp theo. Và cô hiểu ra, nếu tâm trí không rời bỏ nỗi sợ sẵn có, thì cô sẽ mãi mang trong lòng bóng tối – không cho tia sáng có cơ hội chạm vào. Tiếng gió lại rít, mồ hôi đã khô ráo, chiếc áo khoác lại bắt đầu phát huy tác dụng. Minh Đan tiếp tục đạp xe về phía đảo Sausalito – đến một nơi cô chưa bao giờ đến.
Dáng người nhỏ nhắn tiến về những nhịp cuối của cây cầu, sắp tới sẽ là đoạn đường mà ai cũng thích: thả dốc. Nếu như lên dốc tốn nhiều sức, thì việc thả dốc thư giãn biết bao. Những con dốc lúc lên lúc xuống hệt như một đời người. Có lúc vui, cũng sẽ có lúc buồn – có khi thịnh, cũng có khi suy.
Dạo gần đây Minh Đan suy nghĩ nhiều hơn, cô dần như không phản kháng lại bất kỳ điều gì đến và đi trong tâm trí. Dù là thả cho chiếc xe đạp xuống dốc, cô vẫn phải kiểm soát tốc độ của mình và để hai tay chờ sẵn trên thắng xe. Hai chân của cô giữ ngang nhau, cô bẻ lái khéo léo bằng phóng tầm mắt xa hơn để quan sát – đoán xem chặng tiếp theo cần phải rẽ bên nào để chuẩn bị sẵn.
Đến khúc cua tương đối bằng và có một bãi đất nhỏ dành riêng cho xe đạp, người đi bộ nghỉ ngơi. Cô bước xuống xe một lần nữa, đưa tay vào ba lô lấy điện thoại. Nhưng lần này lấy điện thoại không phải là kiểm tra thông báo hay chờ tin của ai đó, mà là chụp lại khung cảnh choáng ngợp trước mắt. Mẹ thiên nhiên luôn biết cách tạo ra những bức tranh kỳ diệu. Đám cỏ xanh, nhành hoa dại ven đường cùng vài cây lau sậy rung rinh trong gió, xa hơn một chút là mây trôi lững thững trên bầu trời, phía xa xa thành phố thu nhỏ lại như một bộ lego ghép hình nhỏ xíu để trên bàn. Cho dù 10 năm sau cô không còn nhớ nổi từng chi tiết trong khung cảnh đẹp thế này, nhưng cô tin mình sẽ luôn nhớ bản thân đã mạnh mẽ ra sao, và ngày hôm nay mẹ thiên nhiên đã dỗ dành, an ủi cô thế nào.
Rằng ngày hôm đó có cô gái nhỏ,
Đạp xe ngang cầu bỏ ngỏ trước phiền lo.
Chiếc xe đạp dần rẽ vào khúc cua cuối để vào Sausalito – một thành phố nhỏ xinh nằm ở phía Bắc của Cầu Cổng Vàng. Sau 3 năm ở Mỹ, Minh Đan nhận ra cuối cùng mình cũng trở thành một “du khách” chính hiệu. Trước đây bạn trai từng dẫn cô đi rất nhiều nơi nhưng hầu hết là các điểm cho dân địa phương – vì anh cho rằng những điểm du lịch nổi tiếng thì đông đúc, đắt tiền và không có gì đặc sắc. Đã từ lâu, Minh Đan muốn cùng anh đến những nơi như thế này nhưng anh đều từ chối. Những cái llắc đầu của anh làm Minh Đan cảm thấy buồn bã và lạc lõng. Khi hai người có quan điểm khác nhau và không mở lòng để đón nhận những gì ngoài thói quen cố hữu, chắc đó chính là lời chia tay được báo trước.

Khác với sự ồn ào, náo nhiệt ở Bến Ngư Phủ và Cầu Cổng Vàng, Sausalito mang hơi thở của kiến trúc Địa Trung Hải, nhẹ nhàng và thanh lịch. Minh Đan dắt xe đạp đến bãi đậu, khóa cổ xe rồi quay trở ra trục đường chính. Hòn đá cuội ven đường trông thô ráp, nhưng khi nhiều hòn đá cuội được xếp chồng lên nhau, chúng lại tạo ra những đường cong mềm mại men theo bờ biển. Minh Đan ngồi xuống cạnh bờ kè, hai chân bắt chéo rồi lại phóng tầm mắt về phía đường chân trời. Ánh nắng chiều trở nên dịu dàng hơn. Vài chú hải âu chao liệng rồi đậu lại trên thành cầu nối – dẫn ra bến tàu.
Có một chút gì đó làm Minh Đan thấy nhẹ nhõm hơn so với những ngày qua. Tay không còn dính chặt với điện thoại, tâm trí không còn xuất hiện quá nhiều hình ảnh của Minh Hy, trong lòng không còn đắn đo việc mình trông thế nào khi đứng trước người khác. Cảm xúc trong cô cũng như những con sóng nhấp nhô phía trước. Không biết rằng tương lai sắp tới sẽ thế nào – hai chân bắt chéo, hai tay vòng sang vai ôm lấy chính mình – hiện tại là như thế. Một mình cũng không đáng sợ, chính bản thân cô vốn dĩ đã có thể tự an ủi, xoa dịu bản thân mình.
– Mình thương mình nhiều đến thế sao!
Có chút gì đó rưng rưng, đây là cảm giác mà ba năm qua cô vẫn luôn tìm kiếm nhưng Minh Hy chưa bao giờ cho cô cảm giác này. Cô cảm nhận rõ nhịp thở của mình. Một mình vẫn ổn. Lấy đâu ra cái suy nghĩ “một mình đáng sợ lắm” mà cứ bám víu mãi vào nỗi sợ vô hình. Làn gió nhẹ xào xạc thổi khô giọt nước mắt lưng tròng, hơi nồng của biển xộc vào mũi Minh Đan khiến cô cảm thấy như vừa thức dậy sau một giấc mơ dài.
Đứng dậy tiếp tục tản bộ và thăm thú cửa hàng gần đó, đập vào mắt của Minh Đan là sắc đỏ và trắng đằng sau tấm kính trong suốt. Cô tự hỏi:
– Sao lạ quá! Giữa mùa hè mà lại bày biện đồ trang trí giáng sinh?
Cô quyết định đẩy cửa bước vào. Tiếng chuông leng keng chào đón cô cùng với nụ cười của cô bé nhân viên tầm 20 tuổi.
– Chào chị! Em có thể giúp gì cho chị?
– À chị… chỉ là chị thấy đang là mùa hè mà cửa hàng mình đã có quà lưu niệm của mùa đông. Chị hơi tò mò nên là bước vào xem một chút.
– Chào mừng chị đến với cửa hàng Four Seasons. Thật ra cửa hàng này đón khách du lịch đến mua là chủ yếu. Nhiều người rất thích mấy món đồ lưu niệm đủ các mùa. Đặc biệt là trái châu và mấy món nhỏ xinh treo lủng lẳng trên cây.
– Thú vị ghê luôn đó! Chị chưa từng nghĩ xa được đến vậy, có lẽ là quà lưu niệm thì món gì cũng quý em nhỉ!
Cô bé nhân viên gật gật đầu rồi quay trở về quầy thu ngân. Đó là điều mà Minh Đan thích nhất, không ai muốn làm phiền ai. Cũng không có kiểu mình bị quan sát xem lấy cái gì không lấy cái gì, vì mình là khách chứ không phải những tên siêu đạo chích nào.
Minh Đan mua tặng cho mình một cây viết và quyển sổ nhỏ. Cô không có thói quen viết, nhưng có lẽ bản thân cũng sẽ làm một điều gì đó khác hơn. Nhìn đồng hồ, cũng đã hơn hai giờ chiều. Minh Đan cất món đồ mới mua vào ba lô và đi bộ đến bãi lấy xe đạp cho kịp chuyến phà về lại bờ bên kia – bến phà san Francisco.
Chiếc xe đạp được xếp gọn gàng vào nơi quy định trên phà, Minh Đan ngồi cạnh cửa sổ. Một số hành khách đi về phía boong tàu với máy ảnh trong tay. Khi phà tăng tốc, gió biển mơn man khuôn mặt, Minh Đan nhìn căn nhà gỗ màu trắng xa dần, vẫy tay chào tạm biệt thành phố nhỏ, hẹn một dịp khác cô sẽ quay lại. Những chú hải âu bay lượn trên cao, tiếng kêu của chúng hòa lẫn với tiếng sóng vỗ nhẹ vào thân tàu. Dường như tiếng nói cười xung quanh không còn làm phiền đến Minh Đan như trước đây. Cô cảm thấy mình là một phần của chiếc phà đang lênh đênh trên vùng vịnh. Hòa vào đám đông, cô không thấy mình tách bạch nữa. Sự cô đơn cũng không còn to lớn như những năm qua.
Cuối cùng thì phà cũng cập bến San Francisco, Minh Đan chậm rãi dắt xe đạp lên đất liền rồi chạy chầm chậm về cửa hàng lúc trưa để trả xe đạp. Nhìn về phía vùng vịnh, ánh hoàng hôn khẽ chạm vào chiếc Cầu Cổng Vàng màu cam đỏ tự khi nào. Bầu trời cũng biến chuyển không ngừng theo thời gian, Minh Đan cũng cảm thấy lòng mình đổi khác. Dường như những dòng tin nhắn chia tay của Minh Hy không còn xuất hiện suốt buổi chiều. Hóa ra cảm giác ở một mình không tệ lắm! Nỗi cô đơn khi ở một mình không đáng sợ như cô vẫn nghĩ. Ánh hoàng hôn trước mắt chính là đáp án. Cô đắm say trước vẻ đẹp của ánh hoàng hôn, nhận ra mình đã bỏ lỡ rất nhiều khoảnh khắc đẹp thế này.

Cô quay mặt về phía thành phố với và tự nói với mình:
– Từ giờ trở đi cô không còn sợ phải một mình. Một mình vẫn ổn hơn hai mình mà cô đơn.
Minh Đan sẽ luôn nhớ mãi ngày hôm nay – ngày mà cô đã tìm lại chính mình, bước ra những thói quen đã cũ và bắt đầu hành trình tìm về bên trong để yêu thương chính bản thân mình.
Hết chương 1.
Tác giả: Hân Thái
Mong bạn không re-up khi chưa có sự đồng ý của mình. Link nghe Youtube, Spotify, Apple Podcast.


