Mình thương mình giữa cuộc đời dài rộng | Truyện ngủ, thư giãn, xoa dịu căng thẳng

Mỗi lần nhớ đến người thương, mình ngước lên trời, tự hỏi rằng trên cao đó liệu người có nhìn thấy mình không, có thấy mình trong nỗi nhớ từng đêm hay không, có còn theo dõi và đồng hành cùng mình trên bước đường phía trước không. Có hôm mình ngắm sao, mình gửi nỗi nhớ vào những vì sao xa xôi ấy, ước rằng có thể ôm người lần nữa, nhưng điều đó là bất khả. Thế nên mình gửi tâm tình vào bầu trời, vào những lấp lánh trên kia, rồi tự ôm chính mình vỗ về, an ủi. 

 

Mình muốn gửi lời cảm ơn đến những người bạn đã tin tưởng chia sẻ cùng mình những điều tưởng chừng không thể nói ra. Cảm ơn cái gật đầu của người bạn để mình đọc lại con chữ bạn tóm tắt cuốn sách hay, giúp mình liên kết ý tưởng cho tập podcast này và nội dung từ cuốn sách bạn giới thiệu. 

 

Bạn có thương chính bản thân hay không? Thương theo nghĩa yêu thương, chăm sóc chính mình như thể bạn mong người khác chăm sóc bạn y hệt vậy. Tập podcast hôm nay, mình muốn gửi đến những người bạn đang cảm thấy quá tải và choáng ngợp. Mong rằng bạn có giây phút lắng đọng, thư giãn, quay về với hơi thở của chính mình để nghỉ ngơi đúng nghĩa. 

 

Không một ai có thể hiểu được những gì bạn đang trải qua trừ chính bạn. Nhưng đôi khi, họ cũng mang nỗi sầu trong hành lý, gánh nặng trên đôi vai mà không thể tỏ bày cùng ai. Vậy nên, chúng ta đều có chung những nỗi niềm sâu thẳm. Hy vọng chúng ta sẽ thương chính mình nhiều hơn, giữa đời dài rộng, thênh thang muôn vàn ngã rẽ. 

 

Chúng ta là một hạt cát nhỏ li ti trong lịch sử 13,8 tỷ năm của vũ trụ bao la này. Nỗi niềm của chúng ta cũng là thế, hy vọng chúng không to lớn đến nỗi nuốt chửng chúng ta. Hy vọng bạn sẽ cảm thấy cảm xúc nào rồi cũng đến và đi, chúng ta rồi sẽ ổn cả thôi. 

 

Chúc cho bạn có giấc ngủ thật ngon, và mơ đẹp!

Hẹn gặp lại bạn vào tập podcast tiếp theo.

Link nghe Spotify 
Link nghe Youtube

Cô Hai Podcast

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Điều quan trọng là…

Mạng xã hội là thứ gì đó khủng khiếp.    Nó đặt chúng ta lên bàn cân cho mọi việc. Từ dáng vẻ bề ngoài,

ĐỌC TIẾP