<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Cô Hai Podcast</title>
	<atom:link href="https://cohaipodcast.com/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://cohaipodcast.com/</link>
	<description>Thiền hình dung, podcast ngủ, thư giãn, chăm sóc sức khỏe tinh thần.</description>
	<lastBuildDate>Sat, 11 Apr 2026 17:15:36 +0000</lastBuildDate>
	<language>vi</language>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.9.4</generator>

<image>
	<url>https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2022/11/logowwebsite-100x100.png</url>
	<title>Cô Hai Podcast</title>
	<link>https://cohaipodcast.com/</link>
	<width>32</width>
	<height>32</height>
</image> 
	<item>
		<title>Ánh tà dương</title>
		<link>https://cohaipodcast.com/anh-ta-duong/</link>
					<comments>https://cohaipodcast.com/anh-ta-duong/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[cohaipodcast]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 11 Apr 2026 17:15:36 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Chăm sóc giấc ngủ]]></category>
		<category><![CDATA[ghichepnho]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://cohaipodcast.com/?p=4021</guid>

					<description><![CDATA[<p>Bạn có thấu hiểu sự vô thường? Giận hờn một chút hóa yêu thương Chuyện thường xem như điều vốn dĩ Bỗng chốc tan tành theo khói sương Hôm nay đi ngang qua tiệm cà phê mẹ từng đi với mình, nhìn vào vị trí mẹ từng ngồi. Bất giác mắt mình rơi lệ. Mình [&#8230;]</p>
<p>Bài viết <a href="https://cohaipodcast.com/anh-ta-duong/">Ánh tà dương</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://cohaipodcast.com">Cô Hai Podcast</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p><em><span style="font-weight: 400;">Bạn có thấu hiểu sự vô thường?</span></em></p>
<p><em><span style="font-weight: 400;">Giận hờn một chút hóa yêu thương</span></em></p>
<p><em><span style="font-weight: 400;">Chuyện thường xem như điều vốn dĩ</span></em></p>
<p><em><span style="font-weight: 400;">Bỗng chốc tan tành theo khói sương</span></em></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Hôm nay đi ngang qua tiệm cà phê mẹ từng đi với mình, nhìn vào vị trí mẹ từng ngồi. Bất giác mắt mình rơi lệ. Mình tự hỏi không biết liệu giờ này người có nhớ mình không, chứ mình thì nhớ người nhiều lắm. </span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Vài dòng dang dở, mình sẽ quay lại viết tiếp…</span></p>
<p>Bài viết <a href="https://cohaipodcast.com/anh-ta-duong/">Ánh tà dương</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://cohaipodcast.com">Cô Hai Podcast</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://cohaipodcast.com/anh-ta-duong/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>BÊN TÁCH TRÀ ĐÃ NGUỘI</title>
		<link>https://cohaipodcast.com/ben-tach-tra-da-nguoi/</link>
					<comments>https://cohaipodcast.com/ben-tach-tra-da-nguoi/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[cohaipodcast]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 08 Apr 2026 14:02:32 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Audio Book]]></category>
		<category><![CDATA[Nghe gì]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://cohaipodcast.com/?p=4017</guid>

					<description><![CDATA[<p>NGÀN DẶM YÊU THƯƠNG &#124; Truyện ngủ &#8211; ghi chép nhỏ &#8211; nước Mỹ Chương 2: Bên tách trà đã nguội Tác giả: Hân Thái Đã 40 phút kể từ khi điện thoại thông báo có email mới, tách trà cô gọi từ lúc nhân viên phục vụ mang ra đã nguội dần.  Ngay giờ [&#8230;]</p>
<p>Bài viết <a href="https://cohaipodcast.com/ben-tach-tra-da-nguoi/">BÊN TÁCH TRÀ ĐÃ NGUỘI</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://cohaipodcast.com">Cô Hai Podcast</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h3>NGÀN DẶM YÊU THƯƠNG | Truyện ngủ &#8211; ghi chép nhỏ &#8211; nước Mỹ</h3>
<h3><strong>Chương 2: Bên tách trà đã nguội</strong></h3>
<h3>Tác giả: Hân Thái</h3>
<p><i><span style="font-weight: 400;">Đã 40 phút kể từ khi điện thoại thông báo có email mới, tách trà cô gọi từ lúc nhân viên phục vụ mang ra đã nguội dần. </span></i></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Ngay giờ phút này, tách trà không còn là thứ ưu tiên đối với Yên Khuê, vì cô nhận được tin khác quan trọng hơn. Người bạn thân nhất của cô &#8211; Lily &#8211; được nhận vào làm tại một tiệm cắt tóc. Chị Lily, 43 tuổi, tên tiếng Việt là Ngọc Ly lấy chồng người Mỹ rồi theo chồng định cư đã được 3 năm. Đối với Lily, có được một công việc sau thời gian dài học ngôn ngữ mới chính là bước ngoặt lớn nhất. Và điều đó sẽ không thể xảy ra nếu không có sự giúp đỡ của Yên Khuê, Lilly đã viết như vậy trong email.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Nhìn ra cửa sổ, Yên Khuê thấy giọt nắng hôm nay đẹp hơn mọi ngày. Cái cây xanh hơn, bông hoa rực rỡ hơn, ô cửa của những cửa hàng đối diện sáng hơn, mấy chiếc ô tô đậu bên đường bóng loáng hơn thường lệ. Lần đầu tiên cô cảm thấy mình sống có giá trị. Giá trị ấy không phải là đợi chờ sự công nhận từ một ai, mà là điều tử tế cô chọn làm đã thực sự lan tỏa đến với người cần chúng. </span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Yên Khuê và Lily thường gặp nhau tại tiệm cà phê sau mỗi lớp học làm gốm. Đều đặn mỗi tuần một lần, cô đều dành ra 3 tiếng: một tiếng rưỡi trong lớp làm gốm, một tiếng giúp chị Lily học tiếng Anh và nửa tiếng ngồi cà phê. </span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Chị Lily chân ướt chân ráo bước qua Mỹ ở tuổi 40, vì thế nên việc học ngôn ngữ mới, sống ở môi trường mới quả thật không dễ dàng. Yên Khuê thấy vậy nên đề nghị giúp chị học thêm về phần nghe nói tiếng Anh giao tiếp. Cô nhớ mình lúc đầu khi qua Mỹ, do phát âm nhầm dẫn đến hiểu lầm, do không biết dùng từ cho đúng nên dẫn đến rất nhiều tình huống dở khóc dở cười. Nhưng đó có là gì chứ, Yên Khuê đã chuẩn bị cho hành trình du học hơn cả năm, đi tới đi lui trung tâm ôn luyện, vậy mà còn chưa quen nhịp cuộc sống bên này, huống gì chị Lily chưa từng đi nước ngoài mà phải làm quen nhịp sống mới. </span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Tách trà là “học phí” mà chị Lily muốn Yên Khuê nhận để chị không cảm thấy ngại với sự nhiệt tình của cô. Trà này rất đặc biệt &#8211; vì nó là món đầu tiên khác với những loại trà trước đây cô từng uống. Món trà ấy có tên là Chai Latte. </span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Trà Chai còn được gọi là Masala Chai, có nguồn gốc từ Ấn Độ. Được pha bằng trà đen, hỗn hợp gia vị Masala. Hỗn hợp masala thường chứa bạch đậu khấu, gừng, đinh hương, quế và hạt tiêu đen. Đây là thức uống ngọt, thích hợp để giữ ấm, và được thương hiệu Starbucks giới thiệu vào những năm 1990. Sau khi nó trở nên phổ biến rộng rãi thì đã có mặt ở nhiều nơi trên thế giới dưới dạng đóng chai sẵn hay tại các cửa hàng cafe.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Yên Khuê chống tay lên cằm, nhìn vào tách trà Chai Latte đã nguội, rồi nhìn qua chỗ ngồi bên trái cạnh mình. Chị Lily thuận tay trái nên lúc nào chị cũng chọn ngồi bên trái để không làm phiền người khác. Đối với Yên Khuê, chị Lily chính là nhà. Cuộc sống thật diệu kỳ khi những người xa lạ xích lại gần nhau bằng những cuộc chuyện trò chỉ vài giờ. Phải chăng khi được nói ra khúc mắc trong lòng, khi có một ai đó lắng nghe và thấu hiểu, đó chính là nhà, là nơi ấm áp nhất mà trước giờ ai cũng nhắc đến. </span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Chị Lily dù chưa hòa nhập được ngay với môi trường sống mới, nhưng Yên Khuê khó có thể che giấu được nỗi cô đơn nằm sâu nơi đáy mắt. Dù có giỏi tiếng Anh đến đâu, dù có bắt nhịp được cuộc sống mới nhanh thế nào, dù có thuộc chính xác tuyến đường trong thành phố, ánh mắt của Yên Khuê đôi lúc vẫn cứ nhìn về xa xăm. Chị Lily là một người tinh tế, không hối thúc Yên Khuê phải nói ra cảm nhận hay chia sẻ về bất kỳ nỗi niềm nào đang chất chứa trong cô, chị chỉ ngồi cạnh, lắng nghe.</span></p>
<p><em><span style="font-weight: 400;">Tách trà latte nóng hổi ba năm qua, nay đã nguội dần theo thời gian. Yên Khuê vô thức ngồi vào bên phải theo thói quen, nhìn vào chỗ ngồi bên cạnh và hiểu ra cuộc sống không phải chuyện gì cũng là mãi mãi.</span></em></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Trong email của chị viết bằng tiếng Anh, dù câu cú chưa đầy đủ chủ vị nhưng chị kể một câu chuyện rất rõ ràng, theo trình tự, đúng chính tả. Hạt mầm chị gieo nay đã ra hoa kết trái. Đối với chị Lily và những người đã đi hơn nửa cuộc đời, định cư ở một đất nước khác, sống mà không quá phụ thuộc vào một ai. Chẳng hạn như việc đi lại, ít nhất có thể tự lái xe, hoặc tự bắt xe buýt, tàu điện ngầm &#8211; phương tiện giao thông công cộng như được mọc thêm đôi cánh. Chị Lily rất ngại khi phải nhờ vả người khác, và ngay cả đó là chồng của chị. </span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Chị từng chia sẻ, ước có một ngày chị biết lái xe đi siêu thị. Tự mua đồ về nấu ăn, tự đi sắm sửa áo quần, tự ra ngân hàng giao dịch. Yên Khuê từng nửa đùa nửa thật hỏi chị:</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">&#8211; Ở Việt Nam em thấy có người còn mong được chồng chở đi đây đi đó, mong chồng đi làm mang tiền về, sắm sửa cái này cái kia. Sao mà chị lại thích tự làm?</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">&#8211; Ngày trước chị cũng nghĩ vậy, nhưng qua đây rồi, chị mới hiểu có những thứ mình phải học. Học cách thích nghi với văn hóa bên này, ai sao mình vậy thì sống ở đâu cũng được phải không em? Từ nhỏ đến lớn chị theo gia đình đi quá chừng chỗ, chưa bao giờ ở cố định một nơi nào luôn! Chị cũng không hiểu, chắc do cái số của chị nó vậy. Nhưng mà cái số đó, mình không đầu hàng thì mình “đổi cái số” của mình chứ ha! Chị nhận ra cuộc sống mình gặp quá nhiều trắc trở như thế cũng không đến nỗi tệ. Khi mấy chuyện bất như ý xảy ra, chị luôn quay lại tự hỏi:</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">&#8211; Chị hỏi gì chị ơi?</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">&#8211; Chị tự hỏi mình có thể làm gì để thay đổi. Kỳ lạ lắm, cứ như việc ta tự chọn nhìn vào những gì, tiếp tục tập trung vào mấy lời bàn tán thì em sẽ lại tự bàn tán y hệt vậy thêm nhiều lần trong suy nghĩ. Còn nếu em cứ tập trung vào những thứ em mong, quan sát kỹ, tạo ra những thay đổi nhỏ thì đó chính là cách mình “đổi số” đó em!</span></p>
<p>&nbsp;</p>
<p><span style="font-weight: 400;">Yên Khuê vẫn nhớ nét mặt của Lily, từ tốn, dịu dàng nhưng đôi mắt luôn hiện lên vẻ sắc sảo của một người nhiều sương gió. Yên Khuê chưa hiểu được, vì sao mà những người dịu dàng nhất, khiêm tốn nhất lại từng đối mặt với quá nhiều khó khăn thử thách. </span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">“Biết” và “hiểu” đối với chị Lily được tách bạch rất rõ ràng. Chị chưa biết cách đặt hẹn bác sĩ, chưa biết trả lời mấy câu hỏi rà soát an ninh bên ngân hàng, chưa biết cách nói ra mình đang cảm thấy ra sao, thế nào, nhưng chị rất hiểu cảm xúc của người khác qua từng cử chỉ. Chị hiểu người khác có đang bực tức, có đang giận dữ, vui vẻ hay thất vọng gì không. Đó cũng là cách mà chị giao tiếp với chồng. Cuộc sống bon chen ở thị thành đã giúp chị có được kỹ năng đọc được ngôn ngữ hình thể tuyệt vời như thế. </span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Yên Khuê và Lily gặp nhau như hai mảnh ghép còn thiếu. Vì thế nên hai người nhanh chóng trở thành tri kỷ của nhau. Ba năm là thời gian đủ dài để nỗi nhớ nhà của Yên Khuê được lấp đầy, và cũng là thời gian đủ lâu để Lily “biết” đường đi nước bước của thành phố xa lạ &#8211; nơi cô sẽ sống nửa quãng đời còn lại. </span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Tri kỷ đã khó tìm, vậy mà gặp được tri kỷ ở nửa vòng Trái Đất còn kỳ diệu hơn. Tách trà chỉ là một kỷ niệm nhỏ của hai chị em. Cơ duyên gặp gỡ giữa hai người có thể bắt đầu từ một ánh nhìn, một sự gặp gỡ giữa hai tâm hồn trót yêu cái đẹp tại lớp học làm gốm ở thành phố San Francisco. </span></p>
<p>&#8211;</p>
<p><strong><i>Đó là vào mùa thu năm nhất đại học, Yên Khuê mạnh dạn đăng ký khóa học làm gốm ngắn hạn ở studio gần nhà, chỉ vì suốt thời gian ở Việt Nam cô lo sợ người thân sẽ chậc lưỡi bảo mình ăn xài phung phí.</i></strong></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Từ nhỏ đến lớn, Yên Khuê luôn được dạy phải thật cẩn trọng các khoản chi không cần thiết. Dường như thói quen chi tiêu từ gia đình đến họ hàng nội ngoại hai bên làm Yên Khuê luôn phải nói không trước tất cả những thứ mang tính giải trí cho bản thân mình. Cô chần chừ một lúc trước khi ra quyết định, cuối cùng lại dẹp bỏ ý định chi tiền cho những thứ được cho là xa xỉ.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Đi học xa nhà, không còn ai dòm ngó hay biết được nhất cử nhất động của mình, Yên Khuê gom tiền để dành, lên mạng đăng ký ngay lớp học làm gốm &#8211; hoạt động nằm trong danh sách xa xỉ của gia đình cô. Khi đã kiểm tra thông tin lớp học, điền thông tin tin thẻ ngân hàng và nhấn vào nút “Thanh toán”, trong lòng cô nhẹ bẫng, sự lưỡng lự theo quán tính bỗng nhiên biến mất. Chẳng hiểu do Yên Khuê biết sẽ không ai phán xét mình, hay bản thân đã thực sự không còn quan tâm đến lời ra tiếng vào của người khác. Khi có một khúc mắc nào đó trong lòng, thay đổi môi trường sống có thể là giải pháp để người ta bước ra những điều xưa cũ. Cảnh vật, không gian, con người đều là một chương hoàn toàn mới. Khi đó, Yên Khuê bắt đầu cuộc sống của mình như một tờ giấy trắng. Những trang giấy trống trơn, chưa có lời phán xét nào được ghi xuống nên cô tự tin hơn khi viết chương sách mới cho đời mình.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Từ phòng trọ của Yên Khuê đến studio làm gốm chỉ cách nhau 2 trạm xe buýt. Cô bước xuống trạm xe thứ 2 rồi đi bộ tầm 3 blocks. Những con đường ở thành phố này hệt như những con sóng, lúc thì lên dốc, lúc thì xuống dốc, lúc thì đứng trên cao nhìn bao quát cả một khu, lúc thì bước đi không biết cuối con dốc tiếp theo sẽ là gì.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">San Francisco là một thành phố của những ngọn đồi. Trên thực tế, nơi đây được coi là một trong những thành phố có nhiều đồi nhất thế giới, chỉ đứng sau La Paz, Bolivia. Và người dân San Francisco tự hào về điều đó.  Những ngọn đồi ở thành phố này được tạo ra bởi hoạt động kiến tạo được gọi là sự hút chìm, trong đó mảng đại dương trượt xuống dưới mảng lục địa, đẩy đất lên cao và cuối cùng hình thành nên những ngọn đồi. Thành phố San Francisco được xây dựng trên khu vực nhiều đồi núi, thay vì trên vùng đất bằng phẳng hơn, là do Cơn sốt vàng. Lúc bấy giờ, những người tìm vàng đầu tiên được gọi là “dân 49” (forty-niners) đến tiểu bang California, làm tăng dân số của thành phố San Francisco từ 1.000 đến 25.000 người chỉ trong một năm 1849. Hiệu ứng Cơn sốt vàng khá lớn. Thấy được làn sóng dân số tăng lên như thế, chủ sở hữu bất động sản đưa ra quyết định phát triển thành phố trên địa hình dốc. San Francisco phát triển từ một ngôi làng lều trại thành một thị trấn bùng nổ (boomtown), với đường sá, nhà thờ, trường học và các thị trấn khác mọc lên.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Mồ hôi nhễ nhại, Yên Khuê là một trong những người cuối cùng đến lớp gần sát giờ vì đoạn đi bộ qua những con dốc tốn thời gian nhiều hơn cô dự tính. Cô chọn một chỗ ngồi còn trống ngay sát cửa ra vào. Khoảnh khắc Yên Khuê gật đầu chào giáo viên trông có vẻ trẻ tuổi hơn thu hút sự chú ý của Lily đang ngồi ở phía đối diện. Yên Khuê có thể cảm nhận được ánh mắt quan sát của Lily nhưng chưa để tâm nhiều.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Lớp học làm gốm được tổ chức trong một studio phong cách tối giản. Lớp nền phía dưới không phải lót bằng gạch mà là tráng xi măng. Trần nhà cao hơn một phòng thông thường dạng nhà ở. Studio có cả cửa trước và cửa sau nên không khí trong studio rất thông thoáng, tạo cảm giác thoải mái cho học viên di chuyển, thao tác và sáng tạo. Qua tấm cửa kính lớn, Yên Khuê để ý mấy bụi hoa trước cửa rung rinh, tia nắng hắt vào tạo thành hình bông hoa trên nền xi măng xám. Cô cảm thấy quyết định của mình thật đúng đắn, học làm gốm không chỉ làm gốm, mà còn thưởng thức nét đẹp ở những điều nhỏ bé xung quanh.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Ở giữa được sắp xếp 10 bàn xoay làm gốm theo đường cong kiểu zig zag. Bên trái là hai cái bàn hình chữ nhật dành cho hoạt động làm gốm thủ công nặn bằng tay. Yên Khuê tò mò với tất cả mọi thứ. Những gì cô đọc được trên trang mạng và sách vở không giống với thực tế. Vì thế nên Yên Khuê càng thích thú. Lần đầu tiên trải nghiệm làm gốm, cô cảm nhận sự mát lạnh từ khối đất sét trên bàn xoay và mùi hương xộc vào mũi gợi nhớ ký ức ngày nhỏ ở quê ngoại.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Cô giáo giơ tay phải và tay trái lên hỏi nếu có ai thuận tay trái thì sẽ cài đặt bàn xoay ngược chiều kim đồng hồ. Bước đầu tiên là cho ngón trỏ tay phải tạo một lỗ nhỏ ở giữa. Khi đã có vòng tròn nhỏ, cô giáo hướng dẫn học viên dùng ngón trỏ của tay trái nới rộng ra tạo đáy cho khối đất sét.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Yên Khuê tò mò nhìn Lily một lần nữa, vì khi nãy cô cảm nhận được ánh mắt quan sát của Lily. Bàn tay Lily mô phỏng chuyển động y hệt cô giáo. Yên Khuê dường như phát hiện ra điều gì đó. Trong lúc đó Yên Khuê và các học viên khác ngưng tay, tập trung chú ý nghe hướng dẫn thì “cô gái đối diện” làm khác đi. Yên Khuê nhớ đến bản thân ngày xưa từng chơi trò dùng hành động để mô phỏng một từ vựng bất kỳ. Vì thế, cô nghĩ có khả năng những người học ngôn ngữ thứ hai sẽ có xu hướng sử dụng ngôn ngữ hình thể nhiều hơn. Chị ngồi đối diện liên tục làm theo chuyển động tay của cô giáo để nhớ các bước cần làm, bổ trợ cho kỹ năng nghe hiểu. Tất cả cũng chỉ là Yên Khuê đoán mò mà thôi.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Lúc này, cả lớp bắt đầu tạo hình cho đất sét. Có bạn làm cái tô, cái chén, cái ly, chỉ một vài bạn làm luôn bình hoa vì họ đã học xong các buổi căn bản hôm trước. Năm ngón tay tạo một độ cong vừa phải và chạm nhẹ vào thành đất sét. Tùy theo hình dạng của “sản phẩm hình dung trong đầu là gì”, hai tay sẽ tạo độ cong ít hay nhiều. Yên Khuê cảm thấy khá dễ dàng, chốc chốc lại ngước đầu nhìn các bạn học viên còn lại làm đến đâu, đặc biệt là “cô gái ngồi đối diện”. Cô gái ấy ngồi làm cứ như một nghệ nhân thực thụ. Cùi chỏ cô ấy lúc nào cũng để trên đùi để chắc rằng sản phẩm được xoay một cách đều đặn, tránh bị méo mó. Khác với Yên Khuê, cô liên tục đổi tư thế vì lưng và tay cô bắt đầu mỏi. Yên Khuê thầm ngưỡng mộ cô gái đối diện mình, thầm nghĩ cô học viên này không phải mới học lần đầu tiên.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Sau khi đã tạo độ cong cho đất sét, cô giáo hướng dẫn cả lớp đưa hai ngón tay cái bắt chéo nhau tạo hình cánh bướm. Đồng thời gập ngón áp út và ngón út hai bàn tay lạ, dùng ngón trỏ và ngón giữa theo quy tắc tay trái bên trong, tay phải bên ngoài. Bước này rất quan trọng vì lúc này, cần vuốt sản phẩm tạo độ cao, và phải đảm bảo rằng thành của đất sét gần phần đế không quá dày. Vì khi dày quá, nó không đẹp, đem đi nung nó sẽ bị vỡ ra.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Yên Khuê khá vụng về trong bước này. Cô không biết vuốt lên cao bao nhiêu là đủ. Ngước đầu nhìn xung quanh, chị học viên cô để mắt đến khi nãy đã làm xong và được cô đến hướng dẫn bước tiếp theo. Dường như “chị học viên ấy” biết rõ thành phẩm trông như thế nào: nhanh gọn, khéo léo, dứt khoát. Yên Khuê ấn tượng bởi điều này ở chị.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Bàn xoay nào cũng có một xô nước để sẵn, mỗi khi đất sét khô thì học viên sẽ dùng nước để tiếp tục tạo độ trơn. Khi đã tạo hình cho đất sét xong, lớp sẽ đi đến công đoạn sấy cho khô đất sét. Công đoạn này không thể nào gấp được, phải chờ cho đến khi đất sét khô dần. Học viên thay phiên nhau dùng máy sấy, sấy cho khối đất sét của mình khô lại trước khi gọt cho thành của đất sét được trơn bóng. Yên Khuê không nói lời nào, vì cả lớp chỉ tập trung vào khối đất sét và đôi tay. Cả lớp chỉ còn tiếng xoay rè rè phát ra từ bàn xoay và máy sấy, loại dùng để sấy tóc cũng có thể dùng để sấy cho khô đất sét.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Yên Khuê thích cảm giác này. Ngồi cạnh nhau nhưng không cần nói, không cần giải thích, thưởng thức âm thanh của sự tĩnh lặng, để cho tâm trí được thư giãn trong một vài tiếng đồng hồ cũng đủ để làm cho cô cảm thấy sự cô đơn nơi xứ người không quá tệ.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Khi buổi học kết thúc, ai nấy đều dùng ghi tên lên đất sét đã thành hình, studio sẽ nung khối đất ấy trong lò khoảng 1,200 độ C. Một tuần sau đó học viên quay lại lớp để tô màu, hoặc tráng men cho thành phẩm. Khi các bạn học viên đứng dậy ra về, Yên Khuê ngồi đó dán mắt vào chiếc ly vừa làm. Có một giọng nói phát ra từ phía sau:</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">&#8211; Chị thích dáng của cái ly em làm quá!</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Quay người lại. Yên Khuê nhận ra đó chính là người chị ngồi đối diện khi nãy.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">&#8211; Ủa, chị là người Việt luôn hả? Chèn ơi sao mà chị biết em là người Việt Nam hay vậy? Từ đầu đến giờ em toàn nói tiếng Anh thôi. Chị tên gì chị ơi?</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Cô gái kia nhấc nhẹ hai vai, đầu nghiêng sang một bên, cười mỉm chi rồi từ tốn nói:</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">&#8211; Lúc đầu bé vào lớp, gật đầu chào giáo viên trông nhỏ tuổi hơn là chị đoán ngay em là người Việt. Ai cũng được dạy vật mà, tinh thần tôn sư trọng đạo nè. Với em nhìn giống Châu Á nữa, vài dấu hiệu đó cho thấy em là người Việt. Chị thử chào em tiếng Việt luôn, trật thì thôi có sao đâu! Chị tự giới thiệu chị tên là Ngọc Ly, em gọi Lily cũng được nhé!</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Yên Khuê ấn tượng với chị Lily qua sự tinh tế mà cô luôn quan sát được, cho đến sau này cũng thế. Khác với Lily, Yên Khuê ít khi quan sát tỉ mỉ và chi tiết như chị.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">&#8211; Chị biết không, em cũng đoán ra chị không phải là dân bản địa.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;"> &#8211; Ồ em giỏi quá nè. Đoán bằng cách nào đó, đầu buổi tới giờ chị chưa nói gì.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Yên Khuê định giải thích về biệt tài “nhìn thấy” cách mô phỏng hành động của chị Lily nhưng cô quyết định không nói. Không phải ai cũng thích bị vạch trần kiểu vậy, ít nhất khi rơi vào trường hợp tương tự, cô cũng không thích bị phan phui kiểu “tiếng Anh của bạn không tốt sao”? </span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Yên Khuê cười giả lã rồi nói nhỏ:</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">&#8211; Em đoán mò thôi à!</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Lily kéo ghế ra ngồi cạnh Yên Khuê và nói:</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">&#8211; Khối đất sét mà em nặn nhìn đẹp quá! Nó làm chị nhớ đến mấy cái ly chén ở quê ngày còn nhỏ. Lúc đó trong tủ sau bếp nhà chị có đủ thứ hình dạng, không theo bộ như bây giờ.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Hai chữ “ở quê” chạm vào trái tim của Yên Khuê. Hai còn người xa lạ gặp nhau ở nửa vòng Trái Đất, vậy mà cùng có chung cảm nhận về gốm. Cô không ngờ một cái ly vụng về làm ra lại gợi nhớ kỷ niệm xưa cũ, điều đó thật đáng quý biết bao. Chị Lily nói thêm:</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">&#8211; Gốm là những gì mộc mạc nhất. Chỉ có mộc mới bền và lâu được. Chỉ có mộc thì đặt ở đâu cũng thấy hợp.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Lúc này, Yên Khuê biết chính xác mình đã tìm được người bạn tri kỷ. Ngoài tình bạn ra, Yên Khuê biết mình sắp có một người chị mà mình mong ước. Mẹ Yên Khuê kể lẽ ra cô sẽ có một người chị, nhưng khi mang bầu đến tháng thứ bày thì chuyện không may xảy ra. Mẹ đặt tên cho chị của Yên Khuê là Yên Nhi. Nếu ngày đó mọi chuyện suôn sẻ thì Yên Khuê sẽ gặp được chị gái Yên Nhi. Có lẽ vì thế nên cô luôn đi tìm người chị thay cho Yên Nhi của mình. Nhưng khi đã trưởng thành, Yên Khuê hiểu không ai có thể thay thế được Yên Nhi, cô chỉ muốn có một người chị để cùng sẻ chia, tâm sự những điều nho nhỏ. Giờ thì chị Lily xuất hiện, vừa vặn với mong ước của cô.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Gốm với Yên Khuê mà nói là một thứ gì đó xa xỉ bên kia bờ rào do cô tự dựng lên trong tâm trí. Không hiểu vì sao gia đình luôn xem các lớp học làm gốm cũng như các lớp nghiêng về nghệ thuật tốn kém, dù thực tế vẫn có thể dành dụm chi trả học phí. Là một người con được cho là hiếu thảo, Yên Khuê luôn chọn nói không với tất cả những gì mà gia đình lắc đầu từ chối. Nhưng cô biết rằng có một chút gì đó chưa ổn bên trong, rằng ý nghĩ được chạm tay vào gốm thôi thúc cô thực hiện một ngày không xa. Cô yêu những thứ mộc mạc, chân thành như lời những lời nói yêu thương nhẹ nhàng không cần xa hoa, bóng bẩy. Dù dặn lòng không nghĩ về gốm nhưng đi đến đâu, cô cũng gặp những thứ liên quan đến gốm. Studio làm gốm ở gần phòng trọ, và giờ đây khi gặp chị Lily, cô biết rằng đam mê với gốm đã vượt khỏi chiếc rào ranh giới trong cô tự bao giờ.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Sau buổi học, Yên Khuê và Lily trao đổi số điện thoại và đi cà phê, dần dà trở thành chị em thân thiết. Một buổi nọ, Yên Khuê chủ động mời chị Lily về phòng trọ của mình để chơi, ăn uống, luyện thêm kỹ năng nghe nói tiếng Anh &#8211; một trong những thế mạnh của Yên Khuê. Chị Lily thoạt đầu có vẻ bất ngờ với lời đề nghị, nhưng với kỹ năng quan sát tinh tế của mình vào ngày đầu tiên gặp mặt, Lily dần hiểu ra mọi việc. Ra là ngôn ngữ hình thế của Lily là dấu hiệu cho phán đoán về kỹ năng nói tiếng Anh chưa tốt của Lily. Cô bé Yên Khuê quả thật là một cô gái tốt bụng, biết nghĩ cho người khác vì sợ người khác bẽ mặt nên lựa chọn không nói ra.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Gặp được chị Lily, Yên Khuê rút ra được nhiều bài học: Làm gốm không vội được, phải đi qua từng bước, phải chờ đợi, không thể nào đẩy nhanh quá trình. Không phải cứ giỏi tiếng Anh là có tất cả. Cần phải có sự quan sát, một chút tinh tế và kỹ năng lựa lời hay ý đẹp để nói ra.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Những ngày đẹp nhất là ngày hai chị em cùng nhau ngắm tia nắng chiều len qua cửa sổ phòng trọ của Yên Khuê. Ở đó, có hai người giúp nhau hoàn thiện bản thân, không mãnh liệt nhưng vừa đủ để đong đầy những chỗ khuyết của những người sống xa nhà.</span></p>
<p>&#8211;</p>
<p><span style="font-weight: 400;"><em><strong>Phòng trọ của Yên Khuê nằm trên tầng 5 của một khu chung cư gần biển.</strong> </em></span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Mỗi khi mở cửa bước ra, làn gió từ vịnh thổi vào làm cho không khí trở nên mát lạnh. Vì thế nên phòng trọ của Yên Khuê không có máy lạnh, chỉ có hệ thống máy sưởi &#8211; sử dụng khi mùa đông đến. </span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Lần đầu Lily đến đã ấn tượng với chiếc giường được kê sát cửa sổ. Lily hỏi liệu Yên Khuê có thấy bị nắng hắt vào chói không. Yên Khuê vừa bắt nước sôi pha cà phê cho chị Lily vừa nói: </span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">&#8211; Ở đây quanh năm có nắng chứ không khí vẫn mát mẻ chị ơi. Em là người yêu nắng lắm. Hồi còn ở Việt Nam em cứ bị mẹ nói suốt. Con gái con đứa mà ra đường không thèm che chắn gì, cứ để mặt để tay chân phơi ra nắng vậy xấu lắm. </span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Lily hiểu thời gian vô cùng quý báu, nên chờ Yên Khuê mang cà phê ra, Lily chia sẻ luôn với Yên Khuê những khó khăn khi giao tiếp bằng tiếng Anh. </span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">&#8211; Chị hiểu được người khác nói, nhưng khi đáp lại thì miệng cứng luôn. Em giúp chị nhé!</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Yên Khuê mở lời giúp đỡ, Lily mở lòng chia sẻ. Đó luôn là khởi đầu của tình bạn chân thành. Nếu muốn tiến xa hơn, mỗi người đều phải chủ động, dù đó chỉ là lời nói. Lần đầu tiên, Yên Khuê cảm thấy mình giúp được một người dễ dàng đến thế. Mạng xã hội hay rêu rao khi muốn giúp đỡ ai đó, bản thân phải vững mới có thể cho đi được. Nhưng nó không đúng lắm với Yên Khuê. Bản thân cô chưa vững, nhưng mặt khác cô dành thời gian luyện tiếng Anh nhiều nên mới có thể cho đi một chút kiến thức ít ỏi của mình. Vững ở đây không phải là hoàn hảo, mà là những gì bản thân có. </span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Yên Khuê hướng dẫn cho Lily cách phản xạ tiếng Anh bằng cách mà cô từng áp dụng: </span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">&#8211; Em hiểu rồi, ai mà học tiếng Anh là ngôn ngữ thứ hai cũng sẽ rơi vào trường hợp giống chị. Có một phương pháp này em đã thử và hiệu quả, đó là tập suy nghĩ bằng tiếng Anh. Trước đây em nghĩ là cứ viết ra, suy nghĩ tiếng Việt rồi từ đó dịch sang Tiếng Anh, nhưng cách làm này sẽ làm mình phản xạ chậm hơn vì tốn thời gian dịch. Chị em mình cùng luyện qua những tình huống thực tế khác nhau nhé. Khi nào suy nghĩ bằng tiếng Anh quen hơn, tốc độ nhanh hơn thì mình chuyển sang giao tiếp với nhau. </span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Cứ đều đặn mổi cuối tuần trong sáu tháng tiếp theo, hai chị em lại gặp nhau ở phòng trọ tầng năm quen thuộc. Tia nắng vẫn len qua đúng vị trí cái gối, vẫn lấp lánh theo cách rất riêng ở thành phố sương mù. Có hôm, tia nắng không ghé thăm vì những đám mây che phủ mãi chẳng chịu rời đi. </span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Cuốn sổ tay của Lily chi chít chữ, tất cả các tình huống thường gặp trong cuộc sống đều được hai chị em mổ xẻ: từ cách gọi điện thoại đặt hẹn khám bệnh, cho đến việc trả lời các câu hỏi căn bản về họ tên, ngày tháng năm sinh, số an sinh xã hội, đến cách hỏi đường nếu có lỡ đi lạc. </span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Lily học rất nhanh. Yên Khuê tự hỏi tại sao một cô gái thông minh như vậy lại đến với tiếng Anh muộn màng. Lily không chia sẻ nhiều về gia đình ở Việt Nam, cô chị giải thích duy nhất một điều:</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">&#8211; Chị thích tên Lily lắm, vì chị mê hoa lily từ lâu lắm. Gia đình chị có truyền thống hễ cứ con gái là đặt chữ lót “Ngọc” ở giữa. Qua bên này chị kêu mọi người gọi chị là Lily luôn, vì cái tên nó không quá quan trọng với chị. Quan trọng là cách mình sống thế nào. Mình được chọn cho mình một cái tên để bắt đầu cuộc sống mới, khá thú vị em ha! </span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Yên Khuê chăm chú nhìn dáng vẻ hồn nhiên của Lily. Trong phút chốc, cô có cảm giác Lily đang là sinh viên đại học. Ánh mắt của Lily sáng lên khi kể về cái tên. Có quá nhiều thứ phải lo khi đặt chân đến sinh sống ở một vùng đất mới. Nhưng cái tên đối với chị Lily mà nói, lại là thứ không cần phải bận tâm, nhưng vẫn mang đầy hy vọng ở một nơi xa lạ cách nhà nửa vòng Trái Đất. </span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Vào cuối mùa xuân năm tiếp theo, Lily cùng chồng dọn đến thành phố khác sinh sống. Ngày cuối cùng gặp nhau ở quán cà phê quen thuộc, chị Lily hứa sẽ viết thư thường xuyên cho Yên Khuê. Mỗi lần Yên Khuê hướng dẫn cho chị Lily là mỗi lần cô học được kỹ năng sống từ chị Lily. Cách chị đáp lời cho từng tình huống, cách chị suy nghĩ, cách chị khiêm tốn, khéo kéo với gia đình chồng. </span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Ngồi ở cà phê quán quen, tách trà mới hôm nào còn nóng hổi, giờ cũng đã nguội dần theo thời gian. Chị Lily đã có một cuộc sống ổn định, có công việc đàng hoàng, tự chủ thời gian và cùng chung tay với chồng xây một mái ấm như chị hằng mong ước. </span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Yên Khuê nhìn vào tách trà nguội, có chút nuối tiếc vì người chị hiếm lắm mới tìm được đã không còn ngồi cạnh, nhưng cô hiểu đó là cuộc sống, sẽ có hạnh ngộ và chia xa. Và cô cũng hiểu ra sự chia xa này không phải là mãi mãi, khi những ký ức luôn sống động ở khối đất sét mộc mạc, ở ánh nhìn đầy thấu hiểu, và ở những tia nắng lấp lánh trên trang sổ đầy chữ của Lily. Chỉ có một vài ký ức trong sáu tháng ngắn ngủi, nhưng đủ để thay đổi cuộc sống của một người, và đủ để nhớ cả đời về tình bạn chân thành &#8211; sâu sắc. </span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Tiệm cà phê vẫn còn vang mãi giai điệu Jazz, Yên Khuê soạn email trả lời chị Lily, kèm vài dòng thơ tái bút như một cuộc hẹn gặp vào một ngày không xa. </span></p>
<p><i><span style="font-weight: 400;">Giai điệu nhẹ nhàng</span></i><i><span style="font-weight: 400;"><br />
</span></i><i><span style="font-weight: 400;">Nắng vàng khẽ chạm</span></i><i><span style="font-weight: 400;"><br />
</span></i><i><span style="font-weight: 400;">Xuống-lên  một trạm</span></i><i><span style="font-weight: 400;"><br />
</span></i><i><span style="font-weight: 400;">Sẽ lại gặp nhau </span></i></p>
<p>Hết.</p>
<p>Bài viết <a href="https://cohaipodcast.com/ben-tach-tra-da-nguoi/">BÊN TÁCH TRÀ ĐÃ NGUỘI</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://cohaipodcast.com">Cô Hai Podcast</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://cohaipodcast.com/ben-tach-tra-da-nguoi/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Mình thương mình giữa cuộc đời dài rộng &#124; Truyện ngủ, thư giãn, xoa dịu căng thẳng</title>
		<link>https://cohaipodcast.com/minh-thuong-minh-giua-cuoc-doi-dai-rong-truyen-ngu-thu-gian-xoa-diu-cang-thang/</link>
					<comments>https://cohaipodcast.com/minh-thuong-minh-giua-cuoc-doi-dai-rong-truyen-ngu-thu-gian-xoa-diu-cang-thang/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[cohaipodcast]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 31 Mar 2026 16:03:49 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Chăm sóc giấc ngủ]]></category>
		<category><![CDATA[truyenngu]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://cohaipodcast.com/?p=4013</guid>

					<description><![CDATA[<p>Mỗi lần nhớ đến người thương, mình ngước lên trời, tự hỏi rằng trên cao đó liệu người có nhìn thấy mình không, có thấy mình trong nỗi nhớ từng đêm hay không, có còn theo dõi và đồng hành cùng mình trên bước đường phía trước không. Có hôm mình ngắm sao, mình gửi [&#8230;]</p>
<p>Bài viết <a href="https://cohaipodcast.com/minh-thuong-minh-giua-cuoc-doi-dai-rong-truyen-ngu-thu-gian-xoa-diu-cang-thang/">Mình thương mình giữa cuộc đời dài rộng | Truyện ngủ, thư giãn, xoa dịu căng thẳng</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://cohaipodcast.com">Cô Hai Podcast</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p><span style="font-weight: 400;">Mỗi lần nhớ đến người thương, mình ngước lên trời, tự hỏi rằng trên cao đó liệu người có nhìn thấy mình không, có thấy mình trong nỗi nhớ từng đêm hay không, có còn theo dõi và đồng hành cùng mình trên bước đường phía trước không. Có hôm mình ngắm sao, mình gửi nỗi nhớ vào những vì sao xa xôi ấy, ước rằng có thể ôm người lần nữa, nhưng điều đó là bất khả. Thế nên mình gửi tâm tình vào bầu trời, vào những lấp lánh trên kia, rồi tự ôm chính mình vỗ về, an ủi. </span></p>
<p>&nbsp;</p>
<p><span style="font-weight: 400;">Mình muốn gửi lời cảm ơn đến những người bạn đã tin tưởng chia sẻ cùng mình những điều tưởng chừng không thể nói ra. Cảm ơn cái gật đầu của người bạn để mình đọc lại con chữ bạn tóm tắt cuốn sách hay, giúp mình liên kết ý tưởng cho tập podcast này và nội dung từ cuốn sách bạn giới thiệu. </span></p>
<p>&nbsp;</p>
<p><span style="font-weight: 400;">Bạn có thương chính bản thân hay không? Thương theo nghĩa yêu thương, chăm sóc chính mình như thể bạn mong người khác chăm sóc bạn y hệt vậy. Tập podcast hôm nay, mình muốn gửi đến những người bạn đang cảm thấy quá tải và choáng ngợp. Mong rằng bạn có giây phút lắng đọng, thư giãn, quay về với hơi thở của chính mình để nghỉ ngơi đúng nghĩa. </span></p>
<p>&nbsp;</p>
<p><span style="font-weight: 400;">Không một ai có thể hiểu được những gì bạn đang trải qua trừ chính bạn. Nhưng đôi khi, họ cũng mang nỗi sầu trong hành lý, gánh nặng trên đôi vai mà không thể tỏ bày cùng ai. Vậy nên, chúng ta đều có chung những nỗi niềm sâu thẳm. Hy vọng chúng ta sẽ thương chính mình nhiều hơn, giữa đời dài rộng, thênh thang muôn vàn ngã rẽ. </span></p>
<p>&nbsp;</p>
<p><span style="font-weight: 400;">Chúng ta là một hạt cát nhỏ li ti trong lịch sử 13,8 tỷ năm của vũ trụ bao la này. Nỗi niềm của chúng ta cũng là thế, hy vọng chúng không to lớn đến nỗi nuốt chửng chúng ta. Hy vọng bạn sẽ cảm thấy cảm xúc nào rồi cũng đến và đi, chúng ta rồi sẽ ổn cả thôi. </span></p>
<p>&nbsp;</p>
<p><span style="font-weight: 400;">Chúc cho bạn có giấc ngủ thật ngon, và mơ đẹp!</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Hẹn gặp lại bạn vào tập podcast tiếp theo.</span></p>
<p><a href="https://spotifycreators-web.app.link/e/wxs5gUhAX1b">Link nghe Spotify </a><br />
<a href="https://youtu.be/u5Zjsal6Y8E">Link nghe Youtube</a></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Cô Hai Podcast </span></p>
<p>Bài viết <a href="https://cohaipodcast.com/minh-thuong-minh-giua-cuoc-doi-dai-rong-truyen-ngu-thu-gian-xoa-diu-cang-thang/">Mình thương mình giữa cuộc đời dài rộng | Truyện ngủ, thư giãn, xoa dịu căng thẳng</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://cohaipodcast.com">Cô Hai Podcast</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://cohaipodcast.com/minh-thuong-minh-giua-cuoc-doi-dai-rong-truyen-ngu-thu-gian-xoa-diu-cang-thang/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Những nỗi nhớ không tên</title>
		<link>https://cohaipodcast.com/nhung-noi-nho-khong-ten/</link>
					<comments>https://cohaipodcast.com/nhung-noi-nho-khong-ten/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[cohaipodcast]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 24 Mar 2026 16:44:55 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Chăm sóc giấc ngủ]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://cohaipodcast.com/?p=4007</guid>

					<description><![CDATA[<p>Mình còn nhớ như in buổi chiều hôm ấy, trên ngọn đồi xanh mướt trong công viên dưới ánh hoàng hôn ấm áp, làn gió len vào tóc, mấy em cún chạy vòng quanh, tiếng í ới gọi nhau của các em nhỏ, cuốn sách trong tay mình hệt như tri kỷ, từng con chữ [&#8230;]</p>
<p>Bài viết <a href="https://cohaipodcast.com/nhung-noi-nho-khong-ten/">Những nỗi nhớ không tên</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://cohaipodcast.com">Cô Hai Podcast</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Mình còn nhớ như in buổi chiều hôm ấy, trên ngọn đồi xanh mướt trong công viên dưới ánh hoàng hôn ấm áp, làn gió len vào tóc, mấy em cún chạy vòng quanh, tiếng í ới gọi nhau của các em nhỏ, cuốn sách trong tay mình hệt như tri kỷ, từng con chữ của tác giả đã đưa mình về những mảnh ký ức sống động.</p>
<p>&nbsp;</p>
<blockquote><p>“Tôi ở nơi khác, trong một mùa hè khác, mỗi lúc một xa ngái hơn, và ánh sáng của mùa hè đó đã phải chịu một sự chuyển hóa kỳ cục với thời gian: nó còn lâu mới phai nhạt đi, giống những bức ảnh cũ bị cháy sáng, độ tương phản giữa bóng và nắng cao tới mức tôi nhìn thấy lại mọi thứ trong hai màu đen &#8211; trắng.”</p>
<p>Trích từ Tuần Trăng Mật &#8211; Tác giả:Patrick Modiano</p>
<p>&nbsp;</p></blockquote>
<p>Sự chuyển hóa của thời gian đôi khi kỳ cục thật. Thời gian làm cho mọi thứ phai nhạt, nhưng cũng có những thứ sống động hơn, rõ ràng hơn, mạnh mẽ hơn, đó có thể là ký ức. Người ta có thể chọn nhớ hoặc quên thứ gì đó, nhưng có lúc chẳng thể có sự lựa chọn nào. Cứ thế người ta quên dần những gì đã cũ, nhưng cũng có những người khư khư giữ lại tất cả những gì có thể nhớ, ở lại bên mình.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Giọng văn của tác giả Patrick Modiano có gì đó đượm buồn, buồn trong từng nhịp thở của ông. Không cần phải giải thích, phân bua về nỗi buồn. Nỗi buồn đến và đi tự nhiên như hơi thở. Nỗi buồn không còn ở dưới dạng tính từ, mà là hành động. Nỗi buồn biết chạy trốn, nỗi buồn biết rút lui, nỗi buồn biết cố chấp, nỗi buồn biết ngại ngùng, nỗi buồn biết thở than.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Không có cuộc chạy trốn nào dài như cuộc chạy trốn với chính mình. Gấp cuốn sách &#8220;Tuần trăng mật” lại, mình không có cảm giác buồn. Thay vào đó là cảm giác day dứt, vẫn còn ở đâu đó lưng chừng cảm xúc chưa kịp thoát ra. Nó làm mình nhớ đến những câu truyện về tuổi trẻ, về những  người chạy trốn khỏi thực tại chỉ vì tất cả những gì xã hội và gia đình nhào nặn lên. Cuộc chạy trốn đó không có điểm bắt đầu, cũng không có điểm kết thúc. Họ chạy hoài chạy mãi, chạy cho đến khi không còn chút hơi sức nào.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Chạy trốn là lựa chọn, và cũng không phải là lựa chọn. Họ chạy trốn chỉ để cảm thấy mình đã ở hẳn bên này bến bờ của sự an toàn. Nhưng cái vỏ bọc an toàn ấy không chắc chắn, nó lung lay và sẽ bị vỡ bất kỳ lúc nào. Nhưng họ vẫn chọn cách chạy trốn, kỳ cục chưa.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Dẫu thời gian có làm cho mọi thứ chuyển hóa kỳ cục đến bao nhiêu, họ vẫn không thể nào sẵn sàng cho bước đường tiếp theo nếu tiếp tục chạy trốn. Mình tự hỏi, trong những cuộc chạy trốn không đích đến ấy. Có cuộc trốn chạy nào để tìm về chính mình hay không?</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Hay vốn dĩ chạy trốn là để đi tìm lại chính mình? Tìm về con người bên trong, cho chính mình câu trả lời thỏa đáng. Nhiều người cho rằng người ở cạnh bên là quan trọng nhất, nhưng khi thế giới cựa mình, liệu người còn lại bên cạnh có là chính ta?</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&#8220;Tuần trăng mật” của Patrick Modiano mang đến cho mình những suy tư như thế. Những gì còn đọng lại trong cuốn tiểu thuyết không nhiều, mình không nhớ hết tình tiết về nhân vật. Họ đã đi đâu, đã làm gì, chuyện gì đã xảy ra và kết cục thế nào. Mình chỉ nhớ đến những cuộc trốn chạy của các nhân vật, nhớ đến căn phòng cũ kỹ của nhân vật, nhớ về những kỷ niệm sống động ùa về khi thấy vật nhưng không thấy người. Mình nhớ ánh trăng buồn rười rượi khi đèn đã tắt, nhớ những lần đắn đo, trông đợi rồi lại chối từ người thương.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Trước khi ngồi gõ những dòng này, bạn mình chia sẻ một vài ghi chép nhỏ của bạn. Trong đó có cụm từ &#8220;những nỗi buồn không tên”, và nó để lại cho mình một khoảng trống nhỏ. Từ cụm ấy, mình viết lại 4 câu thơ tặng bạn, cũng như tặng cho chính mình, cho thỏa niềm nhớ mong, cho những đứa con đêm nay đang nhớ nhung người đang trên bầu trời lấp lánh những ánh sao đêm.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p><em>Những nỗi buồn không tên</em></p>
<p><em>Chênh vênh cùng nỗi nhớ</em></p>
<p><em>Len vào từng nhịp thở</em></p>
<p><em>Trải cùng những vần thơ </em></p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Là thế, thời gian kỳ cục lắm, người vừa ở cạnh nhưng thoắt cái không còn, và ký ức thì cứ rực rỡ, cứ sống động theo cách riêng của nó. Còn người trốn chạy, cũng có những khoảng dừng để ngắm trăng, để chạm vào những nỗi buồn không sao kể hết thành lời.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Sài Gòn tháng ba</p>
<p>Ghi chép nhỏ</p>
<p>Cô Hai</p>
<p>Bài viết <a href="https://cohaipodcast.com/nhung-noi-nho-khong-ten/">Những nỗi nhớ không tên</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://cohaipodcast.com">Cô Hai Podcast</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://cohaipodcast.com/nhung-noi-nho-khong-ten/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Điều quan trọng là&#8230;</title>
		<link>https://cohaipodcast.com/dieu-gi-la-quan-trong/</link>
					<comments>https://cohaipodcast.com/dieu-gi-la-quan-trong/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[cohaipodcast]]></dc:creator>
		<pubDate>Sun, 08 Mar 2026 14:52:47 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Chăm sóc giấc ngủ]]></category>
		<category><![CDATA[ghichepnho]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://cohaipodcast.com/?p=3998</guid>

					<description><![CDATA[<p>Mạng xã hội là thứ gì đó khủng khiếp.  &#160; Nó đặt chúng ta lên bàn cân cho mọi việc. Từ dáng vẻ bề ngoài, cho đến nét đẹp xấu trong tâm hồn đều bị phơi bày không thương tiếc. Đến khi chột dạ thì mọi thứ đã xong. Từ việc người ta được tặng [&#8230;]</p>
<p>Bài viết <a href="https://cohaipodcast.com/dieu-gi-la-quan-trong/">Điều quan trọng là&#8230;</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://cohaipodcast.com">Cô Hai Podcast</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p><i><span style="font-weight: 400;">Mạng xã hội là thứ gì đó khủng khiếp. </span></i></p>
<p><img fetchpriority="high" decoding="async" class="aligncenter size-full wp-image-3999" src="https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/03/cohaipodcast_choangngop.png" alt="" width="1456" height="816" srcset="https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/03/cohaipodcast_choangngop.png 1456w, https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/03/cohaipodcast_choangngop-300x168.png 300w, https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/03/cohaipodcast_choangngop-1024x574.png 1024w, https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/03/cohaipodcast_choangngop-768x430.png 768w" sizes="(max-width: 1456px) 100vw, 1456px" /></p>
<p>&nbsp;</p>
<p><span style="font-weight: 400;">Nó đặt chúng ta lên bàn cân cho mọi việc. Từ dáng vẻ bề ngoài, cho đến nét đẹp xấu trong tâm hồn đều bị phơi bày không thương tiếc. Đến khi chột dạ thì mọi thứ đã xong. Từ việc người ta được tặng bông tặng hoa, cho đến niềm vui nho nhỏ được thể hiện qua tấm ảnh trong vài giây lướt ngắn ngủi. Chúng ta cho người khác thấy một lát cắt nhỏ trong đời sống của mình, và mong rằng người khác nhìn thấy nó, ủng hộ chúng ta bằng lượt tương tác dù là ngắn gọn. </span></p>
<p>&nbsp;</p>
<p><i><span style="font-weight: 400;">Mình cũng có ngoại lệ đâu. </span></i></p>
<p><img decoding="async" class="aligncenter size-full wp-image-4000" src="https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/03/cohaipodcast_mangxahoi-scaled.png" alt="" width="2560" height="1435" srcset="https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/03/cohaipodcast_mangxahoi-scaled.png 2560w, https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/03/cohaipodcast_mangxahoi-300x168.png 300w, https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/03/cohaipodcast_mangxahoi-1024x574.png 1024w, https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/03/cohaipodcast_mangxahoi-768x430.png 768w, https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/03/cohaipodcast_mangxahoi-1536x861.png 1536w, https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/03/cohaipodcast_mangxahoi-2048x1148.png 2048w" sizes="(max-width: 2560px) 100vw, 2560px" /></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Nó không còn là nhật ký, không còn là những câu caption mang tính triết lý sâu xa, mà nó gần hơn, đời hơn, thô hơn và đôi khi vô tri không có ý nghĩa gì. Người đăng cứ đăng, câu chuyện thông điệp là việc của người xem. Đôi khi người đăng có ý này, nhưng người xem hiểu ý khác. Hai hệ tư tưởng khác nhau cùng bàn luận về một bài đăng ngẫu nhiên, và rồi cuối cùng không ai hiểu ai, nên là đường ai nấy rạng. </span></p>
<p>&nbsp;</p>
<p><i><span style="font-weight: 400;">Mạng xã hội đã thành kế sinh nhai của nhiều người.</span></i></p>
<p><img decoding="async" class="aligncenter size-full wp-image-4001" src="https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/03/cohaipodcast_laclong-scaled.png" alt="" width="2560" height="1435" srcset="https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/03/cohaipodcast_laclong-scaled.png 2560w, https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/03/cohaipodcast_laclong-300x168.png 300w, https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/03/cohaipodcast_laclong-1024x574.png 1024w, https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/03/cohaipodcast_laclong-768x430.png 768w, https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/03/cohaipodcast_laclong-1536x861.png 1536w, https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/03/cohaipodcast_laclong-2048x1148.png 2048w" sizes="(max-width: 2560px) 100vw, 2560px" /></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Cộng đồng, chia sẻ, chuyên môn, kinh nghiệm, trải nghiệm, tất cả đều được đưa lên sàn. Người đăng bán cái mình có, người xem tìm cái mình cần. Thuận mua vừa bán, cũng chẳng có gì để phàn nàn. Ngược lại, nó béo bở hơn, thơm hơn, và rồi có nhóm người mua bán đàng hoàng nghiêm túc, cũng có nhóm khác lợi dụng sơ hở để trục lợi, chuyên lừa gạt làm chuyện xấu. Vậy nên sử dụng mạng xã hội khôn ngoan cần cái đầu tỉnh táo. </span></p>
<p>&nbsp;</p>
<p><span style="font-weight: 400;">Mình bất giác nhớ đến câu ĐIỀU GÌ LÀ QUAN TRỌNG giữa vô vàn cái đẹp được trưng bày. Liệu rằng mình có muốn điều này không? Có tiếc điều nọ không? Có cảm thấy ghen tị với điều kia không? </span></p>
<p>&nbsp;</p>
<p><span style="font-weight: 400;">Mình tắt máy. Ra ngoài công viên. Nhìn lên bầu trời. Đếm xem có bao nhiêu trái khế. Hít hà hương nguyệt quế quyện vào bầu không khí trên đường về. Nghe tiếng dế râm ran. Biết rằng mình đang tồn tại. </span></p>
<p><img loading="lazy" decoding="async" class="aligncenter size-full wp-image-4002" src="https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/03/cohaipodcast_dieugiquantrong-scaled.png" alt="" width="2560" height="1435" srcset="https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/03/cohaipodcast_dieugiquantrong-scaled.png 2560w, https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/03/cohaipodcast_dieugiquantrong-300x168.png 300w, https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/03/cohaipodcast_dieugiquantrong-1024x574.png 1024w, https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/03/cohaipodcast_dieugiquantrong-768x430.png 768w, https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/03/cohaipodcast_dieugiquantrong-1536x861.png 1536w, https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/03/cohaipodcast_dieugiquantrong-2048x1148.png 2048w" sizes="(max-width: 2560px) 100vw, 2560px" /></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Nay mình mua cho ba đôi giày. Nấu cùng ba bữa cơm nhà. Thịt, cá, cơm, rau thơm khắp nhà. Ba xuýt xoa kêu quá đã. Dọn dẹp, chăm cây, viết vài dòng, nghe vài tập podcast, sắp xếp một vài thứ. Giặt đồ, đi bộ, rửa chén, đọc sách. Một ngày quá trọn vẹn. </span></p>
<p><b><i> </i></b></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Mượn tạm tựa sách </span><i><span style="font-weight: 400;">Đời bừng sáng khi ta biết lãng quên</span></i><span style="font-weight: 400;"> của tác giả Marc Levy và câu trích dẫn:“Tôi nghĩ cậu đang xét đoán những người này với biết bao định kiến tự cậu gán cho họ. Không ai biết gánh nặng của những thứ họ mang trong mình đâu.” </span></p>
<p>&nbsp;</p>
<p><span style="font-weight: 400;">Là vậy đó, ai cũng xinh và xịn trên mạng xã hội, nhưng chúng ta mãi không biết họ mang những gánh nặng gì. Thay vì tự tạo thông điệp, tự suy nghĩ, tự ngưỡng mộ, tự buồn phiền, tự than trách, hãy hỏi bản thân:</span></p>
<p>&nbsp;</p>
<p><b><i>Điều gì là quan trọng?</i></b></p>
<p>&nbsp;</p>
<p><span style="font-weight: 400;">Cô Hai. </span></p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Bài viết <a href="https://cohaipodcast.com/dieu-gi-la-quan-trong/">Điều quan trọng là&#8230;</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://cohaipodcast.com">Cô Hai Podcast</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://cohaipodcast.com/dieu-gi-la-quan-trong/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Nguôi ngoai</title>
		<link>https://cohaipodcast.com/nguoi-ngoai/</link>
					<comments>https://cohaipodcast.com/nguoi-ngoai/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[cohaipodcast]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 03 Mar 2026 16:46:40 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Chăm sóc giấc ngủ]]></category>
		<category><![CDATA[ghichepnho]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://cohaipodcast.com/?p=3992</guid>

					<description><![CDATA[<p>Hôm nay chữ “nguôi ngoai” xuất hiện trong đầu mình, có lẽ do nghĩ về những người bạn, câu chuyện của họ, câu chuyện của mình, và cách diễn giải nỗi đau đã vơi dần, không còn dữ dội như trước. Nhưng nghĩ mãi vẫn chưa tìm ra được từ Tiếng Anh nào dịch cho [&#8230;]</p>
<p>Bài viết <a href="https://cohaipodcast.com/nguoi-ngoai/">Nguôi ngoai</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://cohaipodcast.com">Cô Hai Podcast</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p><span style="font-weight: 400;">Hôm nay chữ “nguôi ngoai” xuất hiện trong đầu mình, có lẽ do nghĩ về những người bạn, câu chuyện của họ, câu chuyện của mình, và cách diễn giải nỗi đau đã vơi dần, không còn dữ dội như trước. Nhưng nghĩ mãi vẫn chưa tìm ra được từ Tiếng Anh nào dịch cho đúng nghĩa “nguôi ngoai”. Tự nhiên thấy Tiếng Việt thật đẹp và giàu cảm xúc. </span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Trong một chốc ngồi vào bàn làm việc thấy sợi nắng chạm vào bàn tay, nỗi nhớ trong mình có vẻ như nguôi ngoai phần nào. Hệt như cảm giác ngồi cạnh cửa sổ, để gió hong khô giọt nước mắt, để ánh nắng rọi vào, và hàng cây ngoài kia thì rung rinh lấp lánh. Mình tự hỏi liệu rằng nỗi đau trong chúng ta có thật sự nguôi ngoai theo thời gian? Hay nỗi đau vẫn sẽ ở lại sâu sắc hơn? </span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Vừa hôm qua đọc một đoạn trích trong cuốn sách Tuần trăng mật của tác giả Patrick Modiano, ông viết thế này:</span></p>
<blockquote><p><span style="font-weight: 400;"> “Tôi ở nơi khác trong một mùa hè khác, mỗi lúc một xa ngái hơn, và ánh sáng của mùa hè đó đã phải chịu một sự chuyển hóa kỳ cục với thời gian: nó còn lâu mới phai nhạt đi, giống những bức ảnh cũ bị cháy sáng, độ tương phản giữa bóng và nắng cao tới mức tôi nhìn thấy lại mọi thứ trong hai màu đen-trắng.” </span></p></blockquote>
<p><span style="font-weight: 400;">Có những ký ức in sâu vào lòng, dù cho năm tháng trôi qua, vết hằn ấy vẫn còn ở lại. Nỗi đau chưa chắc đã nguôi ngoai. Đó là cách mà chúng ta giữ người thương, giữ những gì đẹp đẽ nhất lại bên cạnh mình. Nhưng đời không chỉ có mỗi ngày vui, mà còn có những nỗi buồn sâu thẳm và chênh vênh. Bạn muốn hét lên thật to nhưng đôi khi lại không muốn ai nghe thấy. Tiếng ồn bên trong và tiếng ồn bên ngoài không còn song hành, nhưng bạn biết rằng tiếng vọng của những gì còn sót lại sẽ là dấu vết hẳn thời gian cũng chẳng thể xóa nhòa. </span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Biết là vậy, nhưng nếu hít hà một hơi, chú ý cơ thể có những chỗ căng tức, thả lỏng một xíu thì sẽ đỡ hơn. Thiên nhiên luôn mang đến cho chúng ta những làn gió mát, những cái ôm ấp áp từ ánh nắng dịu dàng. Nguôi ngoai cần thời gian, nhưng cũng cần sự quan sát và thực hành của chính ta. Biết rằng chúng ta đang đau, đang buồn, đang nhớ, đang không ổn, và quay về hơi thở để cho mình chút không gian để được lắng nghe cơ thể. </span></p>
<p><span style="font-weight: 400;"><img loading="lazy" decoding="async" class="aligncenter size-full wp-image-3994" src="https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/03/cohaipodcast_nguoingoai.png" alt="" width="1456" height="816" srcset="https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/03/cohaipodcast_nguoingoai.png 1456w, https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/03/cohaipodcast_nguoingoai-300x168.png 300w, https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/03/cohaipodcast_nguoingoai-1024x574.png 1024w, https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/03/cohaipodcast_nguoingoai-768x430.png 768w" sizes="(max-width: 1456px) 100vw, 1456px" /></span></p>
<p style="text-align: center;"><i><span style="font-weight: 400;">Nỗi đau liệu có thể nguôi ngoai?</span></i></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Nguôi ngoai là một trạng thái cảm xúc rất đẹp. Nó ở lưng chừng nỗi nhớ. Không hẳn quên, nhưng cũng không hẳn khư khư giữ lại bên mình. Nó như cách mà ánh nắng chiều nhạt dần, như cách mà nước mắt lăn trên má khô đi, như cách mà cơn gió len vào vạt áo làm mát cái oi bức giữa trưa. Chúng ta có nhiều nỗi đau, có nỗi đau sẽ nguôi ngoai theo năm tháng, một số khác thì không. Nhưng mình hy vọng, tiếng nói ồn ào bên trong sẽ nhỏ dần, và rồi chúng ta sẽ bắt gặp những khoảnh khắc đẹp, giúp chúng ta đi qua ngày giông bão nhẹ nhàng hơn. </span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Chúc bạn có giấc ngủ thật ngon đêm nay nhé!</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Cô Hai Podcast</span></p>
<p>Bài viết <a href="https://cohaipodcast.com/nguoi-ngoai/">Nguôi ngoai</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://cohaipodcast.com">Cô Hai Podcast</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://cohaipodcast.com/nguoi-ngoai/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Niềm vui tiếp nối niềm vui</title>
		<link>https://cohaipodcast.com/niem-vui-tiep-noi-niem-vui/</link>
					<comments>https://cohaipodcast.com/niem-vui-tiep-noi-niem-vui/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[cohaipodcast]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 02 Mar 2026 16:52:13 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Chăm sóc giấc ngủ]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://cohaipodcast.com/?p=3986</guid>

					<description><![CDATA[<p>Bỗng một ngày tâm hồn mình rực nắng &#8211; đó là tên một tập podcast mình từng đăng trên kênh podcast ngủ. Sau đợt nói chuyện với một người bạn, mình đã xin phép dùng câu chuyện của bạn đưa vào kịch bản podcast ngủ. Khi đã viết xong kịch bản, bạn nói không ngờ câu [&#8230;]</p>
<p>Bài viết <a href="https://cohaipodcast.com/niem-vui-tiep-noi-niem-vui/">Niềm vui tiếp nối niềm vui</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://cohaipodcast.com">Cô Hai Podcast</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p><span style="font-weight: 400;"><em>Bỗng một ngày tâm hồn mình rực nắng</em> &#8211; đó là tên một tập podcast mình từng đăng trên kênh podcast ngủ. Sau đợt nói chuyện với một người bạn, mình đã xin phép dùng câu chuyện của bạn đưa vào kịch bản podcast ngủ. </span><span style="font-weight: 400;">Khi đã viết xong kịch bản, bạn nói không ngờ câu chuyện nho nhỏ của bạn lại truyền cảm hứng đến cho mình nhiều đến thế. Đơn giản thôi, vì câu chuyện của bạn cũng là câu chuyện của mình, và là câu chuyện của tất cả chúng ta. </span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Bạn có nhận ra chúng ta đều trải qua những nỗi niềm giống như nhau? Sẽ thật tốt nếu nỗi niềm hóa thành những hạt mầm xanh, đâm chồi nảy lộc cùng sự tha thứ và lòng biết ơn. Cuộc đời sẽ thật đẹp. </span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Rồi chính từ dòng tiêu đề podcast ngủ đó, một người bạn khác của mình đã sáng tác thơ, tự viết tặng mình vào mùa xuân năm nay. Đó chính là sức mạnh mà con chữ có thể mang đến cho chúng ta. Con chữ là phương tiện để chúng ta kể lại những gì còn vương lại, xấu có tốt có, rồi từ đó con chữ sẽ chạm đến những tâm hồn đồng điệu, những tâm hồn cần được an ủi, vỗ về. Chính con chữ đã xoa dịu lòng mình sau những ngày tưởng chừng như không thể làm khác được. Sự thay đổi chỉ đến khi mình học cách chấp nhận, vươn mình từ những gì còn sót lại, để biết rằng cuộc đời phía trước nhào nặn từ giây phút này đây. </span></p>
<p>&nbsp;</p>
<p><span style="font-weight: 400;">Bài thơ bạn viết: </span></p>
<blockquote><p><b><i>Rồi một ngày tâm hồn mình rực nắng</i></b></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Rồi một ngày tâm hồn mình rực nắng</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Áng mây đen tan biến cuối đoạn đường</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Tia ban mai sáng ngời nơi ánh mắt</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Nắng trong lòng lan tỏa khắp muôn nơi </span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Rồi một hôm hạnh phúc tìm đến chơi, </span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Dạy cho tôi những niềm vui đơn giản </span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Hát với tôi khúc nhạc đời lãng mạn</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Nốt thăng trầm, giông bão lẫn bình an</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Sau cơn mưa chân trời rộng thênh thang</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Từng bước chân chạm cõi lòng phiêu lãng</span></p>
<p><em><span style="font-weight: 400;">Tác giả: Châu Nguyễn </span></em></p>
<p>&nbsp;</p></blockquote>
<p><span style="font-weight: 400;">“Nốt thăng trầm, giông bão lẫn bình an” &#8211; câu thơ này làm mình nhớ đến câu của Franz Kafka tiểu thuyết gia và nhà văn viết truyện ngắn người Séc: “Mọi điều mà cháu yêu quý có lẽ rồi sẽ mất đi, nhưng cuối cùng, tình yêu sẽ trở lại trong một hình hài khác.” Nếu cuộc sống là khuôn nhạc, thì nốt thăng trầm trong cuộc sống là điều hiển nhiên. Nhưng nếu một ngày chúng ta phải trải qua những nốt trầm buồn rười rượi, đừng quên rằng đời sẽ còn những nốt thăng. </span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Có những đêm nỗi nhớ ùa về dữ dội, đôi chân như cứng lại, hơi thở dốc hơn, mình cố gắng nương vào từng hơi thở vào ra. Nốt thăng trầm một chốc sẽ lại xa, chỉ còn ta thiết tha mà bước tiếp. </span><span style="font-weight: 400;">Cảm ơn những gì mình đã chọn làm, cảm ơn những ngô nghê ngày trẻ, cảm ơn chính mình đã biết hiểu biết thương. Cảm ơn vì mình đã tìm đến con chữ, và cũng chính từ con chữ khơi gợi dòng chảy văn chương, nghệ thuật bên trong mình. Những điều tưởng chừng nhỏ nhặt như ngắm nhìn tia nắng mặt trời rung rinh trên mặt đất, hít hà hương thơm nguyệt quế buổi chiều tà, viết một bài thơ, nghe một giai điệu ngọt, gặp người mình thương, nhớ người thương mình, vẽ vời, ca hát, ăn một bữa cơm đủ đầy lại chính là niềm hạnh phúc mà không phải chạy đi tìm ở đâu xa. </span></p>
<p><img loading="lazy" decoding="async" class="aligncenter size-full wp-image-3988" src="https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/03/elfr3do_POV_aus_leicht_erhhter_Kameraperspektive_ruhiger_minima_8df9a8ba-ed25-48d2-b32b-17c305325e07.png" alt="" width="1456" height="816" srcset="https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/03/elfr3do_POV_aus_leicht_erhhter_Kameraperspektive_ruhiger_minima_8df9a8ba-ed25-48d2-b32b-17c305325e07.png 1456w, https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/03/elfr3do_POV_aus_leicht_erhhter_Kameraperspektive_ruhiger_minima_8df9a8ba-ed25-48d2-b32b-17c305325e07-300x168.png 300w, https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/03/elfr3do_POV_aus_leicht_erhhter_Kameraperspektive_ruhiger_minima_8df9a8ba-ed25-48d2-b32b-17c305325e07-1024x574.png 1024w, https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/03/elfr3do_POV_aus_leicht_erhhter_Kameraperspektive_ruhiger_minima_8df9a8ba-ed25-48d2-b32b-17c305325e07-768x430.png 768w" sizes="(max-width: 1456px) 100vw, 1456px" /></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Mong cho bạn và cho mình bình an, tiếp tục làm đi con đường mình chọn, say sưa và trọn vẹn. </span></p>
<p>&nbsp;</p>
<p><span style="font-weight: 400;">Cô Hai Podcast </span></p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Bài viết <a href="https://cohaipodcast.com/niem-vui-tiep-noi-niem-vui/">Niềm vui tiếp nối niềm vui</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://cohaipodcast.com">Cô Hai Podcast</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://cohaipodcast.com/niem-vui-tiep-noi-niem-vui/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>NGÀN DẶM YÊU THƯƠNG &#124; Truyện ngủ – ghi chép nhỏ – nước Mỹ</title>
		<link>https://cohaipodcast.com/ngan-dam-yeu-thuong-chuong-1-dung-so-mot-minh-hay-so-hai-minh-ma-van-co-don-truyen-ngu-ghi-chep-nho-nuoc-my/</link>
					<comments>https://cohaipodcast.com/ngan-dam-yeu-thuong-chuong-1-dung-so-mot-minh-hay-so-hai-minh-ma-van-co-don-truyen-ngu-ghi-chep-nho-nuoc-my/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[cohaipodcast]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 28 Feb 2026 17:06:16 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Audio Book]]></category>
		<category><![CDATA[Chăm sóc giấc ngủ]]></category>
		<category><![CDATA[Nghe gì]]></category>
		<category><![CDATA[ngandamyeuthuong]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://cohaipodcast.com/?p=3965</guid>

					<description><![CDATA[<p>NGÀN DẶM YÊU THƯƠNG Chương 1: Đừng sợ một mình, hãy sợ hai mình mà vẫn cô đơn Tác giả: Hân Thái &#160; Tiếng chuông “ting ting” của cửa hàng trang sức tại Bến tàu ngư phủ kéo Minh Đan về với thực tại &#8211; khi cô còn đang mơ màng nghĩ suy về tin [&#8230;]</p>
<p>Bài viết <a href="https://cohaipodcast.com/ngan-dam-yeu-thuong-chuong-1-dung-so-mot-minh-hay-so-hai-minh-ma-van-co-don-truyen-ngu-ghi-chep-nho-nuoc-my/">NGÀN DẶM YÊU THƯƠNG | Truyện ngủ – ghi chép nhỏ – nước Mỹ</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://cohaipodcast.com">Cô Hai Podcast</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h3 style="text-align: center;">NGÀN DẶM YÊU THƯƠNG</h3>
<h3 style="text-align: center;"><strong>Chương 1: Đừng sợ một mình, hãy sợ hai mình mà vẫn cô đơn</strong></h3>
<h3 style="text-align: center;">Tác giả: Hân Thái</h3>
<p>&nbsp;</p>
<p><img loading="lazy" decoding="async" class="aligncenter size-full wp-image-3966" src="https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/2-1-scaled.png" alt="" width="2560" height="1440" srcset="https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/2-1-scaled.png 2560w, https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/2-1-300x169.png 300w, https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/2-1-1024x576.png 1024w, https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/2-1-768x432.png 768w, https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/2-1-1536x864.png 1536w, https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/2-1-2048x1152.png 2048w" sizes="(max-width: 2560px) 100vw, 2560px" /></p>
<p><i><span style="font-weight: 400;">Tiếng chuông “ting ting” của cửa hàng trang sức tại Bến tàu ngư phủ kéo Minh Đan về với thực tại &#8211; khi cô còn đang mơ màng nghĩ suy về tin nhắn cuối mà Minh Hy gửi cho cô. </span></i></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Linh cảm của cô bảo rằng sẽ có ngày như hôm nay. Vậy mà Minh Đan vẫn cố chấp nghe theo trái tim, dù cho lý trí đã đôi lần cảnh báo. Giờ đây, những chuyện cô lường trước đã xảy ra: một lời chia tay vỏn vẹn hai dòng từ Minh Hy &#8211; người bạn trai quen được ba năm của cô.</span></p>
<p><i><span style="font-weight: 400;">Bến tàu ngư phủ</span></i><span style="font-weight: 400;"> là cái tên tiếng Việt mà người ta gọi Fisherman Wharf. Đây là địa điểm thu hút rất đông khách du lịch ở thành phố San Francisco, bờ Tây nước Mỹ. </span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Có một gian hàng nhỏ xinh, trưng bày những chiếc vòng ngọc trai lấp lánh dọc đường đi trong khu quà lưu niệm. Trên bàn có vài cái chuông gọi là Call Bell &#8211; dụng cụ thường được sử dụng tại các quầy lễ tân, khách sạn, quán cà phê hoặc nhà hàng. Nó giúp khách hàng gọi nhân viên phục vụ một cách nhanh chóng và thuận tiện. Mấy chiếc chuông này thường nhỏ gọn, dễ sử dụng — chỉ cần nhấn nút, âm thanh sẽ vang lên để thu hút sự chú ý của nhân viên. Nhưng ở gian hàng này thì ngược lại. Mỗi khi có một vị khách mới đến, họ sẽ được chào đón bằng tiếng “ting ting” của những chiếc chuông này. </span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Giật mình bởi âm thanh to và dứt khoát, Minh Đan nhìn chị nhân viên đứng quầy, nhoẻn miệng cười gượng gạo đáp lại lời chào độc đáo. Cô dừng lại vài giây rồi hỏi:</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">&#8211; Chị nghe tiếng chuông hoài vậy tối ngủ có bị ám ảnh không?</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Nhân viên đứng tại quầy có mái tóc vàng, dáng người hơi mũm mĩm, chị mặc áo sơ mi rộng màu xanh dương, có in hình cây dừa. Chị nghe câu hỏi xong, dừng lại 2 giây và nhìn vào mắt Minh Đan rồi nói: </span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">&#8211; Đây là lần đầu tiên có khách hỏi tôi như vậy. Thường thì khách sẽ nói “Xin chào”, “Vòng ngọc trai này giá bao nhiêu?”, hoặc “Cảm ơn nhưng tôi không cần nó lắm!”. Bạn quả thật là một người sâu sắc. Đúng, tôi bị ám ảnh tiếng chuông này &#8211; nhưng bạn biết không, đây là công việc… cho nên… Khi nào cần gì thì cứ nói với tôi nhé!</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Những viên ngọc trai sáng lấp lánh dưới ánh nắng vàng ươm. Có rất nhiều mẫu mã từ đơn giản đến cầu kỳ. Minh Đan dừng ở tiệm quan sát một lúc, một ánh nhìn rụt rè ra dấu cho chị nhân viên mình chỉ xem chứ không mua gì cả. Cuộc sống của du học sinh vốn dĩ rất đắt đỏ, vì thế Minh Đan không dám sắm sửa cho bản thân những món hàng xa xỉ. Nhưng cô có thể mời Minh Hy một bữa ăn, có thể đi siêu thị và làm những món ngon cho cả hai. Thế giới nội tâm trong cô lại bắt đầu ồn ào, rối rắm. Những ký ức cũ ùa về, hình ảnh Minh Đan dành thời gian lo cho Minh Hy nhiều hơn cả bản thân, sắm sửa quà tặng cho anh còn nhiều hơn tặng cho bản thân mình. Cô nhìn chăm chăm vào viên ngọc trai, nhưng không phải để ngắm, mà là nhìn sự phản chiếu của tâm trí qua viên ngọc sáng lấp lánh kia. Điểm sáng của viên ngọc dần nhòe đi, nó không còn lấp lánh như ban đầu mà chỉ còn lại một lớp màn trắng mờ trước mắt. </span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Có lẽ tình yêu cũng chỉ là thế thôi. Ban đầu khi hai người đến với nhau, tình yêu như viên ngọc trai óng ánh làm cho người ta trầm trồ, khen ngợi. Nhưng khi ngắm nghía quá lâu, chúng mất đi lớp hào nhoáng bên ngoài. Minh Đan thở dài rồi ngước lên nhìn chị nhân viên:</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">&#8211; Cảm ơn chị! Chúc chị ngày mới tốt lành! </span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Chúc ngày tốt lành là một câu nói mà dường như người Mỹ nào cũng nói với nhau. Một câu chào tạm biệt tự nhiên, không gượng gạo, có thể dùng cho bất kỳ ai, không phân biệt độ tuổi hay hoàn cảnh thế nào. “Have a nice day!” kèm một cái ôm luôn mang ý nghĩa của một lời tạm biệt giữa Minh Đan và Minh Hy. Nhưng từ giờ trở đi, có lẽ không còn câu chúc nào vì dòng tin ngắn ngủi của Minh Hy. </span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Kỳ lạ thay, không khí xung quanh càng ồn ào náo nhiệt, càng làm cho Minh Đan cảm thấy trống rỗng. Dường như cô sợ bị chối từ. Trong suốt những năm còn ngồi trên ghế nhà trường, cô thường ở lại lớp vào giờ ra chơi vì nhiều bạn chê cô quê mùa, cục mịch. Cô học hành ở mức bình thường, không có bất kỳ điều gì nổi trội hơn người khác. Cứ như thế, Minh Đan đi hết quãng đường học sinh trong mờ nhạt. Có bạn thậm chí còn không nhớ nổi tên cô vì con gái gì mà tên lạ hoắc. Năm lớp 12, ba mẹ của Minh Đan được chuyển công tác qua Thái Lan, cuộc sống của cô và gia đình khấm khá hơn từ đó. Cô được ba mẹ cho đi Mỹ học với một điều kiện: cô phải tự lo cho cuộc sống của mình trong 2 năm cuối đại học. Cô rời đi trong niềm hân hoan bởi mong ước từ bé đã thành hiện thực.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Nhưng có lẽ ký ức về sự xa cách của bạn bè cộng thêm kỳ vọng quá nhiều từ ba mẹ đã khiến Minh Đan tự thu mình lại trong chiếc vỏ bé nhỏ gai góc của mình, giữa nơi đất khách quê người. Theo năm tháng, chiếc vỏ ngày càng dày hơn, còn bản thân cô sau những biến cố bất chợt như ngày càng thu nhỏ lại. Không khí náo nhiệt ở bến tàu không làm cho cô cảm thấy khá hơn. Lọt thỏm giữa một đám đông xa lạ, cô thấy mình chơi vơi trong quá khứ, hiện tại lẫn tương lai. Dường như ngay lúc này đây, Minh Đan cần một bàn tay nào đó lấp đầy khoảng trống giữa các ngón tay. Cô cần có một cái ôm, cần một ánh nhìn hay một cái gật đầu thấu hiểu nào đó. </span></p>
<p><i><span style="font-weight: 400;">Phải chăng, cô yêu bản thân mình chưa đủ nhiều nên phải đi tìm tình thương yêu từ người khác?</span></i></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Minh Đan học chuyên ngành Kinh doanh quốc tế và chuẩn bị bước vào năm ba đại học. Như lời hứa với ba mẹ, cô sẽ phải tự trang trải cuộc sống vào hai năm cuối. Thế nên, Minh Đan lao vào làm việc để tiếp tục việc học của mình. Vốn nghĩ nhiều và lo xa, cô đã tự mình tìm việc làm thêm tại trường từ năm nhất. Dù đã có sự chuẩn bị nhưng không lúc nào Minh Đan cảm thấy yên tâm với cuộc sống của mình. Có lẽ sự kỳ vọng của gia đình làm cô cảm thấy bản thân mình kém cỏi. Cô không yên tâm với những gì mình đang có, những mối quan hệ xung quanh và đặc biệt là với chính bản thân mình. </span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Bầu trời xanh trong, từng đợt gió từ vùng vịnh thổi qua làn tóc. Đàn chim rất đông bay vút lên cao, lượn vài vòng rồi lại vụt mất. Những đám mây chốc chốc lại bay ngang làm cho bầu trời chuyển sang sắc xám. Ở thành phố này là như vậy, mọi thứ chuyển biến không ngừng. Từng đợt mây bay hay từng đợt gió lạnh cũng có thể làm cho lòng người trở nên đổi khác. Với Minh Đan, chỉ cần 1 dòng tin nhắn thôi, trái tim ai đó cũng có thể nguội lạnh mất rồi. Hơn hai năm sống ở thành phố này, cô đã quen dần với kiểu thời tiết ương ngạnh này, nhưng tháng ngày phía trước, cô phải tập quen dần với việc Minh Hy không còn ở cạnh mình. </span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Chiếc xe buýt hai tầng màu đỏ dừng lại ngay trạm Minh Đan đứng, từng đoàn du khách bước xuống xe. Những cặp đôi nói cười vui vẻ, nắm tay nhau thăm thú bến tàu. Minh Đan nhìn các cặp đôi với ánh mắt đầy ngưỡng mộ, cho đến khi bóng lưng của họ xa dần rồi mất hút. </span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Cô tiếp tục đi, nhưng chẳng biết mình sẽ đi đâu hay thăm thú chỗ nào. Dường như ngay lúc này không cần phải có kế hoạch cụ thể như cô vẫn thường làm. Tò mò không biết ở phía bên trên có những gì, Minh Đan bước lên cầu thang. Dốc cầu thang bằng gỗ phát ra tiếng kêu cọt kẹt, còn Minh Đan thì phải thở dốc vì đã từ lâu tập trung học &#8211; bỏ bê tập thể dục, độ dẻo dai của cô gần như trả về con số không tròn trĩnh. </span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Đứng từ trên cao nhìn xuống, bến tàu như một khu vui chơi rộng lớn. Các gian hàng và bảng hiệu được sơn màu sắc sặc sỡ. Nghệ sĩ đường phố chăm chú vào các điệu nhảy, những người đứng làm tượng chẳng quan tâm khách qua đường nói gì, còn nhân viên làm việc thì gượng cười mỗi khi gặp vị khách mới. Đôi khi, nụ cười ấy còn chẳng thật lòng, cũng có khi nụ cười là tất cả những gì họ có thể cho đi. </span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Minh Đan thích ngắm nhìn những tia nắng chạm vào đôi bàn tay thô ráp của mình. Thích cách mà tia nắng xoa dịu tấm lưng sau khi có một đợt gió lạnh thổi qua. Và đặc biệt là thích nhìn tia nắng chạm vào chú sư tử biển đang phơi mình trên bè gỗ ở cầu tàu số 39. Dù không hề biết lối nào sẽ dẫn đến khung cảnh hàng trăm sư tử biển “nổi tiếng” ở San Francisco, nhưng bằng một cách thần kỳ nào đó, cô đã có thể vẫy tay chào sư tử biển. Mặc kệ chúng có nhìn thấy cô hay không, Minh Đan vẫn vẫy vẫy như ra hiệu về sự hiện diện của mình tại nơi này. </span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Cô ngước nhìn lên trên, màu xanh của bầu trời như lấp vào khoảng trống trong lòng cô bằng những tia hy vọng. Cô chầm chậm đi lên tầng trên để ngắm nhìn những chú sư tư biển trứ danh của thành phố này. Mỗi năm, hàng ngàn khách du lịch đổ về chỉ để nghe tiếng í ới của chúng. Cô ước mình cũng giống sư tử biển, thong dong nằm sưởi nắng, ăn và ngủ. Có lẽ như thế, cảm giác trống rỗng trong cô sẽ mất đi. </span></p>
<p>&nbsp;</p>
<p><img loading="lazy" decoding="async" class="aligncenter size-full wp-image-3967" src="https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/3-scaled.png" alt="" width="2560" height="1440" srcset="https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/3-scaled.png 2560w, https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/3-300x169.png 300w, https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/3-1024x576.png 1024w, https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/3-768x432.png 768w, https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/3-1536x864.png 1536w, https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/3-2048x1152.png 2048w" sizes="(max-width: 2560px) 100vw, 2560px" /></p>
<p>&nbsp;</p>
<p><span style="font-weight: 400;">Đàn sư tử biển bắt đầu xuất hiện từ năm 1990. Nhiều nguồn cho rằng sau trận động đất và sóng thần, một vài con xuất hiện và số lượng tăng lên vài trăm, có thời điểm hơn 1,000 con. Cũng có nguồn ghi rằng khi người ta di dời tàu thuyền đi chỗ khác để sửa sang, ít người lui tới nên sư tử biển chiếm đóng và trở thành “người mẫu ảnh” cho du khách. Chúng nằm dài, duỗi người, tận hưởng ánh nắng ấm áp của mặt trời. Một số con có thể kêu rống, gầm gừ hoặc tranh giành chỗ nằm. Một số khác nhảy ùm xuống nước, bơi chán chê lại trèo lên bè gỗ để… nằm dài và tiếp tục phơi nắng. Minh Đan lấy điện thoại ra chụp một tấm ảnh selfie với đàn sư tử phía bè gỗ ngoài kia. </span></p>
<p><i><span style="font-weight: 400;">Nếu có Minh Hy, cả hai sẽ cùng chụp với nhau, nhưng giờ ổn mà! Không có Minh Hy thì tự mình cũng có thể chụp với cả đàn sư tử khôn ngoan và lười biếng kia thôi! </span></i></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Cô tự trấn an mình như thế. Người ta nói, khi một người cô đơn quá lâu, người ấy sẽ chạy đi tìm và dựa dẫm vào cảm xúc của người khác. Minh Đan cảm nhận rõ mình đã dựa dẫm quá nhiều vào Minh Hy &#8211; đến nỗi sự hiện diện của cô trở thành áp lực cho anh. </span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Không hiểu cô đã làm điều gì, sai ở đâu mà ngay cả một câu nói chia tay tử tế Minh Đan cũng không được nhận. Hay phải nghe theo quy tắc mà mạng xã hội hay rêu rao, rằng phụ nữ phải để cho đàn ông là người theo đuổi. Có lẽ cô đã quá dễ dãi hay sao? Minh Đan ghét cái cảm giác không biết được câu trả lời chính xác cho những gì diễn ra trong đầu. Hai vai cô bỗng cứng lại, đầu óc cô cứ quẩn quanh những nghĩ suy về tin nhắn chia tay của Minh Hy. Cô căng thẳng. Cô phải tự xoay sở với mớ cảm xúc hỗn độn bên trong mình. Đàn sư tử biển thì chẳng quan tâm cô đang cảm thấy thế nào! </span></p>
<p>&#8211;</p>
<p><span style="font-weight: 400;">Tựa lưng vào chiếc ghế trên thành cầu, Minh Đan phát hiện ra bàn tay mình vẫn luôn dính chặt với điện thoại. Có lẽ cô đã quen chờ đợi tin nhắn từ Minh Hy. Những cơn gió mang vị biển xộc vào mũi. Mấy đứa trẻ con có đôi mắt trong veo vẫn cứ chăm chú nhìn dáng vẻ lười biếng của những chú sư tử biển, rồi lại hào hứng chạy giỡn xung quanh, chờ ba mẹ chụp hình. Một người ông lớn tuổi tóc bạc trắng, hai tay chống lên gậy dõi theo dòng người qua lại, chốc chốc bàn tay ông lại run run hệt như người mắc chứng bệnh Parkinson. Dưới một bầu trời, cùng một chỗ ngắm sư tử biển nhưng ai cũng có câu chuyện của riêng mình. Minh Đan nhìn trẻ con, rồi lại nhìn ông bác, cô cảm giác như mình đang ở lưng chừng thanh xuân. Không quá hào hứng như những đứa trẻ kia, nhưng cũng không quá đăm chiêu như ông bác. </span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Là một người thích sự rõ ràng, Minh Đan luôn tự đặt cho mình những câu hỏi. Đôi lần tìm được đáp án, đôi lần không. Cô không biết trả lời sao cho trọn vẹn những câu hỏi hóc búa của riêng mình. Rồi, cô làm ngơ, xem như mình chưa từng hỏi khó bản thân như thế. </span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">&#8211; Chẳng lẽ chỉ vì chia tay với Minh Hy mà mình buồn đến suốt đời hay sao? </span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Nụ cười của lữ khách mà cô bắt gặp từ khi bước vào bến Ngư Phủ đã cho cô câu trả lời. Niềm vui của sự khám phá, bước ra khỏi nơi chốn quen thuộc nhắc Minh Đan rằng mình cũng có thể có được một nụ cười như thế. </span>Không phải là nụ cười cả nể, gượng gạo để có được cái gật đầu của người khác, mà là một nụ cười chân thành rung động từ trái tim. Một lần nữa, Minh Đan vẫy tay chào tạm biệt những chú sư tử biển mải mê sưởi nắng ngoài kia rồi quay trở ra.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p><span style="font-weight: 400;">Cô đi bộ về phía vịnh, rồi cứ thong thả ngước nhìn bầu trời trong veo. Hiếm khi nào thời tiết đẹp như hôm nay. Mùa hè ở San Francisco không phải “hè” như người khác nghĩ. Thành phố luôn có sương mù và gió mạnh, may mắn lắm mới có thể tận hưởng ánh nắng ấm áp khi sương mù tan đi. </span></p>
<h2></h2>
<p><span style="font-weight: 400;"><img loading="lazy" decoding="async" class="aligncenter size-full wp-image-3968" src="https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/4-1-scaled.png" alt="" width="2560" height="1440" srcset="https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/4-1-scaled.png 2560w, https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/4-1-300x169.png 300w, https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/4-1-1024x576.png 1024w, https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/4-1-768x432.png 768w, https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/4-1-1536x864.png 1536w, https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/4-1-2048x1152.png 2048w" sizes="(max-width: 2560px) 100vw, 2560px" /></span></p>
<p>&nbsp;</p>
<p><span style="font-weight: 400;">Có thể dễ dàng bắt gặp nghệ sĩ đường phố biểu diễn ngay trên vỉa hè. Một ban nhạc nhỏ có một tay trống và một ca sĩ. Vũ công chính là du khách đi ngang qua, dừng lại rồi lắc lư theo điệu nhạc. Tay chơi trống để tóc dài, ánh mắt đảo liên tục và nháy mắt với các cô gái chào anh bằng ánh mắt và nụ cười tươi vui. Chàng ca sĩ đứng tuổi hơn, bụng to nhưng giọng hát đầy nội lực. Chiếc loa thật to phát ra thứ âm thanh sôi động khiến cho người ta không thể không dừng chân, vỗ tay và nhún nhảy theo điệu nhạc. Một vài cặp đôi còn dắt tay nhau ra nhảy, chốc chốc lại quay người rồi ôm nhau như thế giới xung quanh chẳng còn ai ngoài chính họ. </span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Đang say sưa trong giai điệu tươi vui, tiếng chuông ting ting một lần nữa khiến Minh Đan giật mình. Lần này không phải tiếng chuông từ gian hàng lưu niệm, mà là tiếng chuông xe đạp từ phía sau. Do không để ý nên Minh Đan đứng lấn sang làn xe đạp. Cô gái ngồi trên xe mặc chiếc thể thao bó sát, trên người mồ hôi nhễ nhại nhưng trông thật khỏe khoắn. Nhìn lại chiếc áo khoác chống gió dày sụ của mình, Minh Đan phì cười vì hóa ra mình chưa thực sự thích nghi với thời tiết ở thành phố này. Cô thầm nghĩ: </span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">&#8211; Biết đến khi nào thì cô mới có thể mặc bộ đồ thể thao với chiếc áo ba lỗ bó sát người. Nhưng đạp xe thì…</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Nghĩ đến đây, cô biết chính xác mình sẽ làm gì tiếp theo. Minh Đan nhớ lại hôm luyện thi Ielts trước khi qua Mỹ, cô đã viết một danh sách những thứ cô sẽ làm khi đi du học. Một trong những gạch đầu dòng của cô chính là đạp xe xuyên qua cây Cầu Cổng Vàng (Golden Gate Bridge trứ danh ở thành phố San Francisco). Vậy mà khi qua đến thành phố này, cô lại không nhớ đến danh sách ấy. </span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Cô rẽ vào chỗ thuê xe đạp để bắt đầu thực hiện những điều còn dang dở. Không có ai trong tiệm, cô sờ tay vào chiếc xe đạp rồi bóp thử thắng, đo thử xem chiếc xe ấy có vừa tầm không. Một anh nhân viên từ ngoài bước vào: </span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">&#8211; Xin lỗi! Anh là nhân viên ở đây, em có cần giúp gì không? Khi nãy anh bước ra ngoài để giúp cho ông chú. Nhưng mọi chuyện đã ổn thỏa, em cần thuê xe thế nào?</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Anh nói liên tục làm Minh Đan không biết phải bắt đầu trả lời từ đâu. </span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">&#8211; À không sao đâu, chỉ là em muốn thuê một chiếc xe đạp để đạp qua Cầu Cổng Vàng đến đảo Sausalito. </span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Lúc này anh bắt đầu nói chậm lại vì thấy Minh Đan không tỏ vẻ gấp gáp: </span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">&#8211; Một ý tưởng tuyệt vời! Nhiều người đã đi theo lộ trình đó và lần nào quay trở lại trả xe đạp, họ cũng khen nức nở. Em muốn thuê xe theo tiếng, theo buổi hay theo ngày?</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Minh Đan không rõ sẽ mất bao lâu mới qua đến bên kia đảo. Cô nhẹ nhàng hỏi lại: </span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">&#8211; Để đạp từ đây, đi ngang cầu đến đảo rồi vòng về là khoảng bao nhiêu lâu thế anh? Em thực sự không biết vì đây là lần đầu!</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Anh chàng dường như đoán ra Minh Đan không phải là dân thể thao hay người thường xuyên luyện tập thể thao, nhưng anh vẫn rất tinh tế đáp: </span></p>
<p><span style="font-weight: 400;"> &#8211; Anh quên nói với em, tên anh là Mark. Gọi anh là Mark nhé! Có một vài lựa chọn cho em tham khảo. Lộ trình thì như em nói: xuất phát từ đây, đạp xe ngang Cầu Cổng Vàng, qua đảo Sausalito rồi vòng về. Khi vòng về thì em có hai lựa chọn: một là đạp xe về tuyến đường mà em đã đi. Hai là em sẽ chờ chuyến phà vào buổi chiều sớm hoặc buổi chiều muộn, mang chiếc xe đạp lên phà cùng em để quay lại cảng, rồi em đạp xe đến bất cứ cửa hàng nào là chi nhánh của cửa hàng này. Thời gian có thể kéo dài từ 4 tiếng cho đến nửa này hoặc cả ngày nếu em muốn dừng chân ở đâu đó nghỉ ngơi, hay ăn trưa uống cà phê, shopping chẳng hạn.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Chả trách khi nãy Mark vắng mặt trong cửa hàng, chắc là do tư vấn quá nhiệt tình nên ra tận phía ngoài hướng dẫn cho vị khách trước. Minh Đan khẽ gật đầu ra hiệu cô đã nắm được tất cả thông tin Mark cung cấp. </span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">&#8211; Em muốn thuê cả ngày, phòng trường hợp em bị trễ chuyến phà đầu tiên vào buổi chiều. </span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">&#8211; Một lựa chọn rất hợp lý. Tổng tiền thuê sẽ là 45 đồng dành cho cả ngày đối với xe đạp thông thường, còn xe đạp có gắn điện để đi đỡ tốn sức thì…</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">&#8211; À em lấy chiếc xe đạp thông thường được rồi! Lâu lâu được dịp vận động luôn, anh cho em thanh toán nhé.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Mark nhanh nhạy lấy nón bảo hiểm và một tờ giấy giải thích cách thức trả xe, cũng như thông tin liên hệ của cửa hàng khi gặp bất cứ vấn đề gì trên đường đi. </span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Minh Đan thanh toán xong, đeo balo, đội nón bảo hiểm, chào tạm biệt Mark rồi lên đường. </span></p>
<h5></h5>
<p><img loading="lazy" decoding="async" class="aligncenter size-full wp-image-3969" src="https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/5-scaled.png" alt="" width="2560" height="1440" srcset="https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/5-scaled.png 2560w, https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/5-300x169.png 300w, https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/5-1024x576.png 1024w, https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/5-768x432.png 768w, https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/5-1536x864.png 1536w, https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/5-2048x1152.png 2048w" sizes="(max-width: 2560px) 100vw, 2560px" /></p>
<p>&nbsp;</p>
<p><span style="font-weight: 400;">Cầu Cổng Vàng ở San Francisco là một trong những cây cầu treo lớn nhất thế giới lúc bấy giờ. Về sau này, có khoảng 8 cây cầu treo khác được xây khắp nước Mỹ, cẩu Cổng Vàng chính thức bị soán ngôi. Tuy nhiên, eo biển nối liền giữa hai đảo có thủy triều, dòng nước mạnh và xoáy, vùng nước ở trung tâm rất sâu, ngoài ra những cơn gió hung tợn và sương mù dày đặc gây khó khăn cho việc xây dựng cây cầu. </span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Khi công trình xây cầu hoàn tất, người dân không khỏi trầm trồ bởi lớp sương mù trắng bay la đà trên cầu. Cây cầu cổng vàng trở nên lung linh, huyền ảo hơn dưới ánh bình minh và hoàng hôn bao phủ. Nhìn cây cầu từ xa, Minh Đan thấy người ta chạy vào trong làn sương mờ ảo ấy rồi mất hút, mãi đến một lúc sau mới thấy họ xuất hiện phía bên kia cây cầu. Chẳng bao lâu nữa, Minh Đan cũng sẽ trở thành một điểm nhỏ di chuyển xuyên cầu Cổng Vàng như thế. </span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Khi đạp ngang khoảng đất trống cách chân cầu tầm 10km, Minh Đan dừng lại một chút và nhìn lên trên. Cầu Cổng Vàng hiện ra sừng sững, nó đứng vững vàng trên vùng vịnh dập dìu con sóng, và hiên ngang vươn vào nền trời xanh nối liền đảo ở hai bên bờ. Vào những lúc chênh vênh, con người ta luôn cần những cây cầu như thế trong lòng mình. Trên dốc đường dẫn lên cầu, cô không hề cô đơn vì cứ cách vài phút lại có tiếng chuông xe đạp leng keng từ phía sau. Vốn dĩ chẳng có ai cô đơn trên hành trình của mình, chỉ là họ chưa từng gặp gỡ, chưa từng kết nối, chưa từng thử bước ra khỏi vùng an toàn của mình. Chiếc xe đạp vụt qua, chỉ còn lại bóng lưng của người phía trước. </span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Minh Đan dùng sức đạp nhanh và mạnh hơn để đạp lên dốc cầu. Trên cầu có lối dành cho người đi bộ và xe đạp. Tiếng gió rít hòa vào âm thanh của tiếng xe chốc chốc lại vèo qua. Lực cản của gió làm cô chạy chậm lại, nép vào một bên cho người tản bộ. Cô nhìn vào chiếc bóng của mình và hiểu rằng chính bản thân mình chưa bao giờ bỏ cuộc. Từ những cuộc thi lớn bé, từ những cái bĩu môi, những ánh mắt đầy xa lánh của bạn bè, cô vẫn luôn tìm cách để thoát khỏi những nỗi sợ vô hình chưa thể gọi tên. cảm giác rất nhiều chú bướm lượn quanh bên trong mình. Có lẽ người ta mãi chạy theo những chiếc bóng khác nên quên mất mình cũng có một chiếc bóng đồng hành. Đến giữa chân cầu, Minh Đan dừng lại để ngắm nhìn thành phố vùng vịnh từ trên cao. Dòng nước lấp lánh bên dưới, bầu trời trong xanh phía trên, và cô cuối cùng cũng thực hiện được ước mơ bị bỏ quên của mình. </span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Vạt áo của Minh Đan phất phơ theo từng đợt gió. Gạt chân chống xuống, cô ngước nhìn lên từ một hướng gần sát thành cầu, dây treo ngay hàng thẳng lối như dây đàn &#8211; một hình ảnh đẹp và thơ mà cô vừa phát hiện. Hóa ra điều mới lạ luôn ở xung quanh cô, vậy mà cô chẳng hề nhìn thấy vì tâm trí mãi nghĩ suy về sự cô đơn của mình. </span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Đã hơn 45 phút, điện thoại không còn dính chặt vào bàn tay của Minh Đan vì nó được đặt trong balo phía sau vai. Hóa ra sự cô đơn không phải là sự cô đơn, mà chỉ là nỗi sợ phải ở một mình &#8211; chiếc rào cản cô tự dựng lên từ khi còn đi học. Nỗi cô đơn khi ấy có lẽ quá lớn lao và xấu xí trong mắt cô. </span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Có một thứ gì đó từ bên trong thôi thúc cô phải tiến về phía trước. Đó có thể là một ý nghĩ “phải hoàn thành” &#8211; hệt như ngay lúc này cô muốn mình tiếp tục đạp xe về đích. Cô muốn rời khỏi chỗ mình đang đứng để đến nơi tiếp theo. Và cô hiểu ra, nếu tâm trí không rời bỏ nỗi sợ sẵn có, thì cô sẽ mãi mang trong lòng bóng tối &#8211; không cho tia sáng có cơ hội chạm vào. Tiếng gió lại rít, mồ hôi đã khô ráo, chiếc áo khoác lại bắt đầu phát huy tác dụng. Minh Đan tiếp tục đạp xe về phía đảo Sausalito &#8211; đến một nơi cô chưa bao giờ đến. </span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Dáng người nhỏ nhắn tiến về những nhịp cuối của cây cầu, sắp tới sẽ là đoạn đường mà ai cũng thích: thả dốc. Nếu như lên dốc tốn nhiều sức, thì việc thả dốc thư giãn biết bao. Những con dốc lúc lên lúc xuống hệt như một đời người. Có lúc vui, cũng sẽ có lúc buồn &#8211; có khi thịnh, cũng có khi suy. </span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Dạo gần đây Minh Đan suy nghĩ nhiều hơn, cô dần như không phản kháng lại bất kỳ điều gì đến và đi trong tâm trí. Dù là thả cho chiếc xe đạp xuống dốc, cô vẫn phải kiểm soát tốc độ của mình và để hai tay chờ sẵn trên thắng xe. Hai chân của cô giữ ngang nhau, cô bẻ lái khéo léo bằng phóng tầm mắt xa hơn để quan sát &#8211; đoán xem chặng tiếp theo cần phải rẽ bên nào để chuẩn bị sẵn. </span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Đến khúc cua tương đối bằng và có một bãi đất nhỏ dành riêng cho xe đạp, người đi bộ nghỉ ngơi. Cô bước xuống xe một lần nữa, đưa tay vào ba lô lấy điện thoại. Nhưng lần này lấy điện thoại không phải là kiểm tra thông báo hay chờ tin của ai đó, mà là chụp lại khung cảnh choáng ngợp trước mắt. Mẹ thiên nhiên luôn biết cách tạo ra những bức tranh kỳ diệu. Đám cỏ xanh, nhành hoa dại ven đường cùng vài cây lau sậy rung rinh trong gió, xa hơn một chút là mây trôi lững thững trên bầu trời, phía xa xa thành phố thu nhỏ lại như một bộ lego ghép hình nhỏ xíu để trên bàn. Cho dù 10 năm sau cô không còn nhớ nổi từng chi tiết trong khung cảnh đẹp thế này, nhưng cô tin mình sẽ luôn nhớ bản thân đã mạnh mẽ ra sao, và ngày hôm nay mẹ thiên nhiên đã dỗ dành, an ủi cô thế nào. </span></p>
<p><i><span style="font-weight: 400;">Rằng ngày hôm đó có cô gái nhỏ,</span></i><i><span style="font-weight: 400;"><br />
</span></i><i><span style="font-weight: 400;">Đạp xe ngang cầu bỏ ngỏ trước phiền lo. </span></i></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Chiếc xe đạp dần rẽ vào khúc cua cuối để vào Sausalito &#8211; một thành phố nhỏ xinh nằm ở phía Bắc của Cầu Cổng Vàng. Sau 3 năm ở Mỹ, Minh Đan nhận ra cuối cùng mình cũng trở thành một &#8220;du khách&#8221; chính hiệu. Trước đây bạn trai từng dẫn cô đi rất nhiều nơi nhưng hầu hết là các điểm cho dân địa phương &#8211; vì anh cho rằng những điểm du lịch nổi tiếng thì đông đúc, đắt tiền và không có gì đặc sắc. Đã từ lâu, Minh Đan muốn cùng anh đến những nơi như thế này nhưng anh đều từ chối. Những cái llắc đầu của anh làm Minh Đan cảm thấy buồn bã và lạc lõng. Khi hai người có quan điểm khác nhau và không mở lòng để đón nhận những gì ngoài thói quen cố hữu, chắc đó chính là lời chia tay được báo trước. </span></p>
<p><img loading="lazy" decoding="async" class="aligncenter size-full wp-image-3970" src="https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/6-scaled.png" alt="" width="2560" height="1440" srcset="https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/6-scaled.png 2560w, https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/6-300x169.png 300w, https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/6-1024x576.png 1024w, https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/6-768x432.png 768w, https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/6-1536x864.png 1536w, https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/6-2048x1152.png 2048w" sizes="(max-width: 2560px) 100vw, 2560px" /></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Khác với sự ồn ào, náo nhiệt ở Bến Ngư Phủ và Cầu Cổng Vàng, Sausalito mang hơi thở của kiến trúc Địa Trung Hải, nhẹ nhàng và thanh lịch. Minh Đan dắt xe đạp đến bãi đậu, khóa cổ xe rồi quay trở ra trục đường chính. Hòn đá cuội ven đường trông thô ráp, nhưng khi nhiều hòn đá cuội được xếp chồng lên nhau, chúng lại tạo ra những đường cong mềm mại men theo bờ biển. Minh Đan ngồi xuống cạnh bờ kè, hai chân bắt chéo rồi lại phóng tầm mắt về phía đường chân trời. Ánh nắng chiều trở nên dịu dàng hơn. Vài chú hải âu chao liệng rồi đậu lại trên thành cầu nối &#8211; dẫn ra bến tàu. </span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Có một chút gì đó làm Minh Đan thấy nhẹ nhõm hơn so với những ngày qua. Tay không còn dính chặt với điện thoại, tâm trí không còn xuất hiện quá nhiều hình ảnh của Minh Hy, trong lòng không còn đắn đo việc mình trông thế nào khi đứng trước người khác. Cảm xúc trong cô cũng như những con sóng nhấp nhô phía trước. Không biết rằng tương lai sắp tới sẽ thế nào &#8211; hai chân bắt chéo, hai tay vòng sang vai ôm lấy chính mình &#8211; hiện tại là như thế. Một mình cũng không đáng sợ, chính bản thân cô vốn dĩ đã có thể tự an ủi, xoa dịu bản thân mình. </span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">&#8211; Mình thương mình nhiều đến thế sao!</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Có chút gì đó rưng rưng, đây là cảm giác mà ba năm qua cô vẫn luôn tìm kiếm nhưng Minh Hy chưa bao giờ cho cô cảm giác này. Cô cảm nhận rõ nhịp thở của mình. Một mình vẫn ổn. Lấy đâu ra cái suy nghĩ “một mình đáng sợ lắm” mà cứ bám víu mãi vào nỗi sợ vô hình. Làn gió nhẹ xào xạc thổi khô giọt nước mắt lưng tròng, hơi nồng của biển xộc vào mũi Minh Đan khiến cô cảm thấy như vừa thức dậy sau một giấc mơ dài.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Đứng dậy tiếp tục tản bộ và thăm thú cửa hàng gần đó, đập vào mắt của Minh Đan là sắc đỏ và trắng đằng sau tấm kính trong suốt. Cô tự hỏi:</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">&#8211; Sao lạ quá! Giữa mùa hè mà lại bày biện đồ trang trí giáng sinh?</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Cô quyết định đẩy cửa bước vào. Tiếng chuông leng keng chào đón cô cùng với nụ cười của cô bé nhân viên tầm 20 tuổi. </span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">&#8211; Chào chị! Em có thể giúp gì cho chị?</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">&#8211; À chị… chỉ là chị thấy đang là mùa hè mà cửa hàng mình đã có quà lưu niệm của mùa đông. Chị hơi tò mò nên là bước vào xem một chút. </span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">&#8211; Chào mừng chị đến với cửa hàng Four Seasons. Thật ra cửa hàng này đón khách du lịch đến mua là chủ yếu. Nhiều người rất thích mấy món đồ lưu niệm đủ các mùa. Đặc biệt là trái châu và mấy món nhỏ xinh treo lủng lẳng trên cây. </span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">&#8211; Thú vị ghê luôn đó! Chị chưa từng nghĩ xa được đến vậy, có lẽ là quà lưu niệm thì món gì cũng quý em nhỉ!</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Cô bé nhân viên gật gật đầu rồi quay trở về quầy thu ngân. Đó là điều mà Minh Đan thích nhất, không ai muốn làm phiền ai. Cũng không có kiểu mình bị quan sát xem lấy cái gì không lấy cái gì, vì mình là khách chứ không phải những tên siêu đạo chích nào. </span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Minh Đan mua tặng cho mình một cây viết và quyển sổ nhỏ. Cô không có thói quen viết, nhưng có lẽ bản thân cũng sẽ làm một điều gì đó khác hơn. Nhìn đồng hồ, cũng đã hơn hai giờ chiều. Minh Đan cất món đồ mới mua vào ba lô và đi bộ đến bãi lấy xe đạp cho kịp chuyến phà về lại bờ bên kia &#8211;  bến phà san Francisco. </span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Chiếc xe đạp được xếp gọn gàng vào nơi quy định trên phà, Minh Đan ngồi cạnh cửa sổ. Một số hành khách đi về phía boong tàu với máy ảnh trong tay. Khi phà tăng tốc, gió biển mơn man khuôn mặt, Minh Đan nhìn căn nhà gỗ màu trắng xa dần, vẫy tay chào tạm biệt thành phố nhỏ, hẹn một dịp khác cô sẽ quay lại. Những chú hải âu bay lượn trên cao, tiếng kêu của chúng hòa lẫn với tiếng sóng vỗ nhẹ vào thân tàu. Dường như tiếng nói cười xung quanh không còn làm phiền đến Minh Đan như trước đây. Cô cảm thấy mình là một phần của chiếc phà đang lênh đênh trên vùng vịnh. Hòa vào đám đông, cô không thấy mình tách bạch nữa. Sự cô đơn cũng không còn to lớn như những năm qua. </span></p>
<h5><img loading="lazy" decoding="async" class="aligncenter size-full wp-image-3971" src="https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/7-scaled.png" alt="" width="2560" height="1440" srcset="https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/7-scaled.png 2560w, https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/7-300x169.png 300w, https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/7-1024x576.png 1024w, https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/7-768x432.png 768w, https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/7-1536x864.png 1536w, https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/7-2048x1152.png 2048w" sizes="(max-width: 2560px) 100vw, 2560px" /></h5>
<p>&nbsp;</p>
<p><span style="font-weight: 400;">Cuối cùng thì phà cũng cập bến San Francisco, Minh Đan chậm rãi dắt xe đạp lên đất liền rồi chạy chầm chậm về cửa hàng lúc trưa để trả xe đạp. Nhìn về phía vùng vịnh, ánh hoàng hôn khẽ chạm vào chiếc Cầu Cổng Vàng màu cam đỏ tự khi nào. Bầu trời cũng biến chuyển không ngừng theo thời gian, Minh Đan cũng cảm thấy lòng mình đổi khác. Dường như những dòng tin nhắn chia tay của Minh Hy không còn xuất hiện suốt buổi chiều. Hóa ra cảm giác ở một mình không tệ lắm! Nỗi cô đơn khi ở một mình không đáng sợ như cô vẫn nghĩ. Ánh hoàng hôn trước mắt chính là đáp án. Cô đắm say trước vẻ đẹp của ánh hoàng hôn, nhận ra mình đã bỏ lỡ rất nhiều khoảnh khắc đẹp thế này. </span></p>
<p>&nbsp;</p>
<p><img loading="lazy" decoding="async" class="aligncenter wp-image-3972" src="https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/8-scaled.png" alt="" width="2560" height="1440" srcset="https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/8-scaled.png 2560w, https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/8-300x169.png 300w, https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/8-1024x576.png 1024w, https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/8-768x432.png 768w, https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/8-1536x864.png 1536w, https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/8-2048x1152.png 2048w" sizes="(max-width: 2560px) 100vw, 2560px" /></p>
<p>&nbsp;</p>
<p><span style="font-weight: 400;">Cô quay mặt về phía thành phố với và tự nói với mình:</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">&#8211; Từ giờ trở đi cô không còn sợ phải một mình. Một mình vẫn ổn hơn hai mình mà cô đơn. </span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Minh Đan sẽ luôn nhớ mãi ngày hôm nay &#8211; ngày mà cô đã tìm lại chính mình, bước ra những thói quen đã cũ và bắt đầu hành trình tìm về bên trong để yêu thương chính bản thân mình. </span></p>
<p><em>Hết chương 1. </em></p>
<p>Tác giả: Hân Thái</p>
<p>Mong bạn không re-up khi chưa có sự đồng ý của mình. Link nghe <a href="https://www.youtube.com/watch?v=DzDvTyEAcK0">Youtube</a>, <a href="https://open.spotify.com/episode/5FY4EMVcnV5oiX7UPAbDip?si=e0eb8086777d4358">Spotify</a>, Apple Podcast.</p>
<p>Bài viết <a href="https://cohaipodcast.com/ngan-dam-yeu-thuong-chuong-1-dung-so-mot-minh-hay-so-hai-minh-ma-van-co-don-truyen-ngu-ghi-chep-nho-nuoc-my/">NGÀN DẶM YÊU THƯƠNG | Truyện ngủ – ghi chép nhỏ – nước Mỹ</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://cohaipodcast.com">Cô Hai Podcast</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://cohaipodcast.com/ngan-dam-yeu-thuong-chuong-1-dung-so-mot-minh-hay-so-hai-minh-ma-van-co-don-truyen-ngu-ghi-chep-nho-nuoc-my/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>ĐI TÌM MỘT KHOẢNH KHẮC BÌNH YÊN</title>
		<link>https://cohaipodcast.com/di-tim-mot-khoanh-khac-binh-yen/</link>
					<comments>https://cohaipodcast.com/di-tim-mot-khoanh-khac-binh-yen/#comments</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[cohaipodcast]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 28 Feb 2026 06:56:39 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Chăm sóc giấc ngủ]]></category>
		<category><![CDATA[ghichepnho]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://cohaipodcast.com/?p=3953</guid>

					<description><![CDATA[<p>Có những ngày, mình thấy đôi vai như có thứ gì đó đè lên nặng trĩu, hoặc có chút gì đó đăng đắng ở miệng, mình biết cơn stress lại xuất hiện. Stress không dáng không hình nhưng lại làm cho chúng ta khó chịu, và stress về lâu dài có thể góp phần gây [&#8230;]</p>
<p>Bài viết <a href="https://cohaipodcast.com/di-tim-mot-khoanh-khac-binh-yen/">ĐI TÌM MỘT KHOẢNH KHẮC BÌNH YÊN</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://cohaipodcast.com">Cô Hai Podcast</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p><em><span style="font-weight: 400;">Có những ngày, mình thấy đôi vai như có thứ gì đó đè lên nặng trĩu, hoặc có chút gì đó đăng đắng ở miệng, mình biết cơn stress lại xuất hiện. Stress không dáng không hình nhưng lại làm cho chúng ta khó chịu, và stress về lâu dài có thể góp phần gây ra nhiều căn bệnh. </span></em></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Bên ly cà phê đá thơm thơm, cùng với cuốn sách/Kindle, nhìn vào mấy tấm hình phong cảnh, hoặc ngước lên nhìn đám mây trắng trôi bồng bềnh, cơ thể mình như được giãn ra ngay lập tức. Tương tự với việc làm podcast và viết lách, mình tìm thấy sự bình yên. Ai cũng sẽ có những khoảnh khắc bình yên theo một cách rất riêng, chính khoảnh khắc ấy sẽ giúp giảm stress, và về lâu dài chúng ta có thể giảm nhiều căn bệnh do stress gây ra. Nghe khá đơn giản nhỉ? Nhưng thực hành được thì rất khó. </span></p>
<p><span style="font-weight: 400;"><img loading="lazy" decoding="async" class="wp-image-3955 aligncenter" src="https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/cohaipodcast_xoadiu.png" alt="" width="756" height="504" srcset="https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/cohaipodcast_xoadiu.png 1344w, https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/cohaipodcast_xoadiu-300x200.png 300w, https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/cohaipodcast_xoadiu-1024x683.png 1024w, https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/cohaipodcast_xoadiu-768x512.png 768w" sizes="(max-width: 756px) 100vw, 756px" /></span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Lợi ích lớn nhất khi mình xây kênh podcast, viết nội dung, ghi âm, đăng tải, lan tỏa, đó chính là sự trải nghiệm những khoảnh khắc bình yên. Thay vì phải bỏ tiền để được thư giãn, mình chủ động tìm đến sự thư giãn qua những điều nhỏ nhặt xung quanh. Mình phát hiện ra có rất nhiều thứ không cần phải tốn tiền để cảm thấy thực sự thư giãn.  </span><span style="font-weight: 400;">Trong thời gian nghiên cứu cho ra tập podcast ngủ, mình đi trải nghiệm chứ không chỉ ngồi trước màn hình máy tính hay sử dụng AI ra câu lệnh cho nó viết giúp. Mình tìm đến trải nghiệm thật, làm thật, phải sống thật với cảm giác thư giãn thì mới có chất liệu viết tiếp podcast ngách ngủ. Quá trình làm podcast chính là quá trình chủ động đi tìm khoảnh khắc bình yên, học cách đối diện với stress, từ đó tăng cường sự linh hoạt, vượt khó, và hiểu hơn về cơ thể, tăng cường khả năng phục hồi sau nhiều đổi thay trong cuộc sống. </span></p>
<p><img loading="lazy" decoding="async" class="aligncenter wp-image-3956" src="https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/cohaipodcast_lampodcast-scaled.png" alt="" width="766" height="429" srcset="https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/cohaipodcast_lampodcast-scaled.png 2560w, https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/cohaipodcast_lampodcast-300x168.png 300w, https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/cohaipodcast_lampodcast-1024x574.png 1024w, https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/cohaipodcast_lampodcast-768x430.png 768w, https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/cohaipodcast_lampodcast-1536x861.png 1536w, https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/cohaipodcast_lampodcast-2048x1148.png 2048w" sizes="(max-width: 766px) 100vw, 766px" /></p>
<p>&nbsp;</p>
<p><span style="font-weight: 400;">Mình nhớ hồi mẹ mình mới mất, mình không có chút sức lực nào. Bên cạnh sự hỗ trợ, an ủi từ gia đình và bạn bè, sự chuẩn bị từ những lần tìm tòi làm podcast đã giúp mình vượt qua nỗi buồn da diết ấy. Sau hơn một tháng thì mình tiếp tục viết kịch bản, cảm nghiệm cuộc đời như những đóa hoa xuôi theo dòng, chấp nhận và đi tiếp. Tối tối trước khi ngủ, mình lại tự hỏi, có chăng việc làm podcast thư giãn này đã được chuẩn bị từ trước, giúp mình với chuyện mẹ ra đi một cách nhẹ nhàng hơn? Con chữ, thanh âm, tiếng suối chảy, tiếng chim hót, tiếng gió, tiếng lá cây, tất cả hòa quyện vào nhau giúp mình nhận ra cuộc sống mình đang có thật đáng quý biết bao. Nương vào hơi thở, nỗi nhớ nhung về mẹ cũng nương theo từng bước chân thong thả trên đường. Đó là những buổi chiều tà, đi bộ ngắm mặt trời lặn, nghe gió lao xao, nghe cỏ cây xào xạc, những thứ ấy, không cần phải đợi đến khi đủ điều kiện mới có thể tìm. Đó là những buổi sớm mai, khi mặt trời ló dạng xua tan cái lạnh ở vùng cao nguyên, ánh sáng xuyên qua ô cửa sưởi ấm cơ thể mình như mẹ cũng đang ôm mình vào lòng vỗ về lúc nhỏ. </span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Stress là một phần của cuộc sống, nhưng mình không để stress nuốt chửng mình. Học cách sống chung, tìm thấy những niềm vui nhỏ bé, nhâm nhi tách trà, nghe cuộc sống rộn ràng bên tai. Mình phải cảm ơn mình ngày trước, đã chủ động đi tìm “một điều mới” để thử, từ đó khám phá ra viết lách và podcast là thứ mà mình yêu thích, dường như ngủ đông trong một quãng thời gian dài. Đến ngày đủ điều kiện, chúng lại đơm hoa kết trái, và đứa con tinh thần podcast cùng nhiều tác phẩm khác của mình ra đời. </span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Mình thích dáng vẻ theo đuổi thứ bản thân yêu thích. Làm say sưa mà không cần để ý quá nhiều vào ánh nhìn của người khác. Sống là chính mình chân thật, rồi từ đó đưa đẩy mình đến nhiều người rất giỏi và tử tế. Vậy nên mình muốn tiếp tục lan tỏa tinh thần tìm về khoảnh khắc bình yên, để được xả vai, thư giãn giữa cuộc sống có quá nhiều ngổn ngang, áp lực. </span></p>
<h2><b><i>Vậy thì các triệu chứng nào của bệnh liên quan đến căng thẳng?</i></b></h2>
<p><span style="font-weight: 400;">Theo trang Verywellmind, sẽ khó để xác định liệu căng thẳng có phải là nguyên nhân duy nhất khiến bạn đổ bệnh hay không; tuy nhiên, có những triệu chứng liên quan đến căng thẳng mãn tính khác biệt so với những triệu chứng của cảm lạnh hoặc cảm cúm thông thường:</span></p>
<ul>
<li><span style="font-weight: 400;">Nhịp tim nhanh: Cảm giác tim đập thình thịch hoặc hồi hộp</span></li>
<li><span style="font-weight: 400;">Huyết áp cao: Áp lực máu lên thành mạch tăng cao do cơ thể luôn trong trạng thái báo động</span></li>
<li><span style="font-weight: 400;">Vấn đề kiểm soát đường huyết: Stress làm thay đổi cách cơ thể xử lý glucose</span></li>
<li><span style="font-weight: 400;">Dễ bị cảm lạnh và cúm hơn: Hệ miễn dịch suy yếu khiến bạn khó chống lại các virus thông thường</span></li>
<li><span style="font-weight: 400;">Giảm ham muốn tình dục: Sự thay đổi hormone do stress gây ảnh hưởng đến chức năng sinh lý</span></li>
<li><span style="font-weight: 400;">Đau đầu: Thường là các cơn đau đầu do căng cơ hoặc đau nửa đầu</span></li>
<li><span style="font-weight: 400;">Căng cơ: Các vùng cơ (đặc biệt là cổ, vai, gáy) luôn trong trạng thái gồng cứng</span></li>
<li><span style="font-weight: 400;">Giảm chất lượng giấc ngủ: Khó đi vào giấc ngủ, ngủ không sâu hoặc hay gặp ác mộng</span></li>
</ul>
<p>&nbsp;</p>
<p><span style="font-weight: 400;">Để đối phó với căng thẳng, sẽ có nhiều người tìm đến rượu bia, ăn uống vô tội vạ, tập thể dục quá độ, hút thuốc, mua sắm hoang phí, sử dụng chất kích thích. Nhưng tất cả những hoạt động này chỉ kích hoạt hormone dopamine, chứ không phải oxytocin. Dopamine là hormone vui vẻ giúp chúng ta cảm thấy hưng phấn tột độ, và dẫn đến hưng phấn giả tạo, từ đó có thể gây nghiện và vòng luẩn quẩn ấy lặp đi lặp lại. </span></p>
<p>&nbsp;</p>
<h2 style="text-align: center;"><b><i>Vậy thì làm sao để đối phó với căng thẳng lành mạnh hơn?</i></b></h2>
<h2 style="text-align: center;"><b><i> </i></b><img loading="lazy" decoding="async" class="aligncenter wp-image-3957" src="https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/cohaipodcast_dibo.png" alt="" width="792" height="444" srcset="https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/cohaipodcast_dibo.png 1456w, https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/cohaipodcast_dibo-300x168.png 300w, https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/cohaipodcast_dibo-1024x574.png 1024w, https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/cohaipodcast_dibo-768x430.png 768w" sizes="(max-width: 792px) 100vw, 792px" /> <img loading="lazy" decoding="async" class="aligncenter wp-image-3958" src="https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/cohaipodcast_yoga-scaled.png" alt="" width="791" height="396" srcset="https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/cohaipodcast_yoga-scaled.png 2560w, https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/cohaipodcast_yoga-300x150.png 300w, https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/cohaipodcast_yoga-1024x512.png 1024w, https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/cohaipodcast_yoga-768x384.png 768w, https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/cohaipodcast_yoga-1536x768.png 1536w, https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/cohaipodcast_yoga-2048x1024.png 2048w" sizes="(max-width: 791px) 100vw, 791px" /></h2>
<h4 style="text-align: center;"><b><i>Mình ghi nhanh 18 hoạt động giúp tiết ra oxytocin, từ đó giảm stress hiệu quả mà trang Verywellmind đã đưa ra nhé! </i></b></h4>
<ol>
<li style="font-weight: 400;" aria-level="1"><span style="font-weight: 400;">Thực hiện kỹ thuật hình dung (Guided Imagery): Sử dụng trí tưởng tượng để đưa tâm trí đến một &#8220;nơi hạnh phúc&#8221; hoặc một không gian yên bình, giúp thư giãn cả cơ thể lẫn tinh thần.
<p></span></li>
<li style="font-weight: 400;" aria-level="1"><span style="font-weight: 400;"><span style="font-weight: 400;">Thiền định: Dành vài phút tĩnh lặng để rèn luyện sự tập trung và giảm bớt những dòng suy nghĩ hỗn loạn trong đầu.</span></span>&nbsp;</li>
<li style="font-weight: 400;" aria-level="1"><span style="font-weight: 400;"><span style="font-weight: 400;">Thư giãn cơ bắp tiến triển (PMR): Lần lượt gồng chặt rồi thả lỏng từng nhóm cơ trên cơ thể để nhận diện và giải tỏa sự căng thẳng vật lý.</span></span>&nbsp;</li>
<li style="font-weight: 400;" aria-level="1"><span style="font-weight: 400;"><span style="font-weight: 400;">Tập trung vào hơi thở: Các bài tập hít thở sâu giúp kích hoạt hệ thần kinh đối giao cảm, làm giảm nhịp tim và ổn định huyết áp ngay lập tức.</span></span>&nbsp;</li>
<li style="font-weight: 400;" aria-level="1"><span style="font-weight: 400;"><span style="font-weight: 400;">Đi bộ thư giãn: Thay đổi môi trường và vận động nhẹ nhàng giúp giải phóng năng lượng tiêu cực và cải thiện tâm trạng.</span></span>&nbsp;</li>
<li style="font-weight: 400;" aria-level="1"><span style="font-weight: 400;"><span style="font-weight: 400;">Sử dụng liệu pháp mùi hương (Aromatherapy): Các loại tinh dầu như oải hương có khả năng tác động đến vùng não điều khiển cảm xúc, giúp bạn thấy bình tĩnh hơn.</span></span>&nbsp;</li>
<li style="font-weight: 400;" aria-level="1"><span style="font-weight: 400;"><span style="font-weight: 400;">Sáng tạo nghệ thuật: Vẽ tranh, tô màu hoặc làm thủ công giúp bạn đi vào trạng thái &#8220;dòng chảy&#8221; (flow), tạm quên đi các áp lực công việc.</span></span>&nbsp;</li>
<li style="font-weight: 400;" aria-level="1"><span style="font-weight: 400;"><span style="font-weight: 400;">Duy trì chế độ ăn cân bằng: Hạn chế đường và caffeine quá mức để tránh những cơn hưng phấn hoặc sụt giảm năng lượng đột ngột.</span></span>&nbsp;</li>
<li style="font-weight: 400;" aria-level="1"><span style="font-weight: 400;"><span style="font-weight: 400;">Viết nhật ký (Journaling): Ghi lại những suy nghĩ và cảm xúc ra giấy là cách hiệu quả để &#8220;trút bỏ&#8221; gánh nặng tâm lý.</span></span>&nbsp;</li>
<li style="font-weight: 400;" aria-level="1"><span style="font-weight: 400;"><span style="font-weight: 400;">Tập thể dục thường xuyên: Vận động giúp sản sinh endorphin—hormone hạnh phúc tự nhiên của cơ thể.</span></span>&nbsp;</li>
<li style="font-weight: 400;" aria-level="1"><span style="font-weight: 400;"><span style="font-weight: 400;">Thực hành lòng biết ơn: Tập trung vào những điều tích cực nhỏ bé hàng ngày giúp thay đổi góc nhìn từ tiêu cực sang lạc quan.</span></span>&nbsp;</li>
<li style="font-weight: 400;" aria-level="1"><span style="font-weight: 400;"><span style="font-weight: 400;">Ưu tiên giấc ngủ: Đảm bảo ngủ đủ giấc để não bộ và cơ thể có thời gian phục hồi sau một ngày làm việc căng thẳng.</span></span>&nbsp;</li>
<li style="font-weight: 400;" aria-level="1"><span style="font-weight: 400;"><span style="font-weight: 400;">Kết nối xã hội: Trò chuyện với bạn bè hoặc người thân để nhận được sự ủng hộ và cảm giác được thấu hiểu.</span></span>&nbsp;</li>
<li style="font-weight: 400;" aria-level="1"><span style="font-weight: 400;"><span style="font-weight: 400;">Học cách nói &#8220;Không&#8221;: Thiết lập ranh giới cá nhân rõ ràng để tránh ôm đồm quá nhiều việc dẫn đến kiệt sức.</span></span>&nbsp;</li>
<li style="font-weight: 400;" aria-level="1"><span style="font-weight: 400;"><span style="font-weight: 400;">Nghe nhạc: Âm nhạc có nhịp điệu chậm hoặc âm thanh thiên nhiên có tác động làm dịu sóng não và giảm mức độ cortisol.</span></span>&nbsp;</li>
<li style="font-weight: 400;" aria-level="1"><span style="font-weight: 400;"><span style="font-weight: 400;">Tận hưởng thiên nhiên: Dành thời gian ở ngoài trời, dưới ánh nắng mặt trời hoặc không gian xanh giúp giảm đáng kể mức độ stress.</span></span>&nbsp;</li>
<li style="font-weight: 400;" aria-level="1"><span style="font-weight: 400;"><span style="font-weight: 400;">Nuôi thú cưng: Sự tương tác với vật nuôi đã được chứng minh là giúp giảm huyết áp và tạo ra cảm giác an tâm.</span></span>&nbsp;</li>
<li style="font-weight: 400;" aria-level="1"><span style="font-weight: 400;">Cười nhiều hơn: Xem một bộ phim hài hoặc đọc truyện cười giúp giải phóng căng thẳng về mặt thể chất một cách tự nhiên.</span></li>
</ol>
<p><em><span style="font-weight: 400;">Hy vọng giữa bộn bề cuộc sống, bạn sẽ có thể tìm ra những khoảnh khắc bình yên cho mình nhé! Chúc bạn ngày an!</span></em></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Cô Hai Podcast.</span></p>
<p>&nbsp;</p>
<p><em><strong>Nguồn tham khảo: </strong></em></p>
<p><a href="https://www.verywellmind.com/tips-to-reduce-stress-3145195">https://www.verywellmind.com/tips-to-reduce-stress-3145195</a></p>
<p><a href="https://www.verywellmind.com/yes-stress-can-really-make-you-sick-this-is-why-8350874">https://www.verywellmind.com/yes-stress-can-really-make-you-sick-this-is-why-8350874</a></p>
<p>Bài viết <a href="https://cohaipodcast.com/di-tim-mot-khoanh-khac-binh-yen/">ĐI TÌM MỘT KHOẢNH KHẮC BÌNH YÊN</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://cohaipodcast.com">Cô Hai Podcast</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://cohaipodcast.com/di-tim-mot-khoanh-khac-binh-yen/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>1</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>HIỆU SÁCH TRÊN ĐẢO &#124; GABRIELLE ZEVEN</title>
		<link>https://cohaipodcast.com/hieu-sach-tren-dao-gabrielle-zeven/</link>
					<comments>https://cohaipodcast.com/hieu-sach-tren-dao-gabrielle-zeven/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[cohaipodcast]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 26 Feb 2026 16:38:31 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Chăm sóc giấc ngủ]]></category>
		<category><![CDATA[Nghe gì]]></category>
		<category><![CDATA[ghichepnho]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://cohaipodcast.com/?p=3882</guid>

					<description><![CDATA[<p>&#160; Mình bị mê những cuốn sách viết về hiệu sách. Cũng chẳng hiểu rõ, có lẽ là do hiệu sách luôn có những câu chuyện. Nó cho người ta hy vọng, và cả cơ hội để làm lại cuộc đời. Mình đến với sách một cách rất tình cờ. Đó là những cuốn truyện [&#8230;]</p>
<p>Bài viết <a href="https://cohaipodcast.com/hieu-sach-tren-dao-gabrielle-zeven/">HIỆU SÁCH TRÊN ĐẢO | GABRIELLE ZEVEN</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://cohaipodcast.com">Cô Hai Podcast</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p><img loading="lazy" decoding="async" class="aligncenter  wp-image-3884" src="https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/1.png" alt="" width="1107" height="623" srcset="https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/1.png 1920w, https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/1-300x169.png 300w, https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/1-1024x576.png 1024w, https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/1-768x432.png 768w, https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/1-1536x864.png 1536w" sizes="(max-width: 1107px) 100vw, 1107px" /></p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Mình bị mê những cuốn sách viết về hiệu sách. Cũng chẳng hiểu rõ, có lẽ là do hiệu sách luôn có những câu chuyện. Nó cho người ta hy vọng, và cả cơ hội để làm lại cuộc đời. Mình đến với sách một cách rất tình cờ. Đó là những cuốn truyện tranh chứa đầy điều kỳ lạ trong trang sách mỏng. Rồi đến những cuốn tiểu thuyết giúp xoa dịu tâm hồn mình vào những ngày sống xa nhà. Sau đó, sách đến với mình như người bạn, người thầy, và cả những người lạ gặp qua một lần rồi lại thôi. Mỗi khi trong đầu xuất hiện nhiều câu hỏi, mình lại đi tiệm sách và tìm câu trả lời qua những cuốn sách ấy.</p>
<p>Những cuốn sách nói về hiệu sách đối với mình mang tính nhân văn rất lớn. Nó cho người ta cơ hội để làm lại, đó chính là điều tử tế nhất, và là món quà mà cuộc sống này ban tặng cho chúng ta. Mình cũng bị cuốn vào những câu chuyện kể về cách mà người ta đi qua nỗi đau mất người thân. Dù rằng mỗi hoàn cảnh đều khác nhau, nhưng mình cảm nhận được nỗi đau là một. Sự tiếc thương về mất mát, sự thẫn thờ như những người mất hồn, làm chuyện gì cũng không xong, hay chẳng còn tí sức lực nào để làm những điều ngày thường cảm thấy chẳng là gì to tát.</p>
<p><img loading="lazy" decoding="async" class="aligncenter  wp-image-3885" src="https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/2.png" alt="" width="1024" height="576" srcset="https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/2.png 1920w, https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/2-300x169.png 300w, https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/2-1024x576.png 1024w, https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/2-768x432.png 768w, https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/2-1536x864.png 1536w" sizes="(max-width: 1024px) 100vw, 1024px" /></p>
<p>Nếu bạn muốn tìm hiểu về người trải qua mất mát, muốn tìm chút hy vọng nào đó làm lại cuộc đời thì hãy đọc cuốn Hiệu sách trên đảo. Nó sẽ giúp cho bạn nhận ra nhiều giá trị ý nghĩa mà tưởng chừng đã đánh mất từ lâu. Sự héo hon khi người thân yêu đã khuất, được chuyển hóa thành hạt mầm của yêu thương. Khi chúng ta sống có giá trị, ắt hẳn luôn có lý do nào đó lôi chúng ta xuống giường vào mỗi sáng. Và đối với nhiều người thì cần như vậy thôi đã đủ đầy lắm rồi.</p>
<p>Trong cuốn Hiệu sách trên đảo, bé Maya chính là viên ngọc sáng. Bé được sinh ra từ một người phụ nữ mà (sau này) được cho là nhân tình của một lãng tử nhà văn. Nhưng bé không hề biết gì, kể cả chuyện của bé lựa chọn rời xa thế giới trên hòn đảo nọ. Ký ức về mẹ mỏng manh như hạt cát. Thế nhưng chính Maya đã khơi dậy tình yêu được làm cha của A.J &#8211; một người đàn ông góa không con cái. Kể từ khi vợ A.K là Nic <span style="font-weight: 400;"> qua đời sau một tai nạn xe</span>, anh chẳng làm gì ra hồn. Kể cả cái tiệm sách chít* tiệt mà anh đang phải tiếp quản, nó cứ như nhà kho. Sự xuất hiện của Maya đã biến cái đống như nhà kho ấy trở thành nơi nuôi dưỡng đứa trẻ, trở thành nơi vỗ về tâm hồn của người dân trên đảo, trở thành nơi vun vén tình yêu tưởng như chẳng bao giờ có khả năng &#8211; thêm một lần nào nữa. Hiệu sách là nơi người ta cất giấu và thổ lộ nỗi niềm, chia xa và hội ngộ.</p>
<p><i><span style="font-weight: 400;">Con bé tên Maya, bị mẹ bỏ rơi ở hiệu sách. Một ngày nọ, Maya thức dậy leo xuống hiệu sách và nói lời chào với sách, với kẹp sách.</span></i></p>
<p><span style="font-weight: 400;">“Maya biết mẹ đã bỏ mình lại ở hiệu sách Island. Nhưng có lẽ điều đó sẽ xảy ra với tất cả trẻ em khi tới một độ tuổi nhất định. Một số bị bỏ lại ở hiệu giày dép. Một số bị bỏ lại ở hàng đồ chơi. Một số khác bị bỏ lại ở tiệm bánh sandwich. Và cả cuộc đời chúng sẽ được quyết định bởi cửa hàng nơi chúng bị bỏ lại. Dù sao đi chăng nữa, bé cũng chẳng muốn sống trong tiệm bán sandwich chút nào.”</span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Tác giả đã ưu ái cho cô bé Maya được sinh ra để chữa lành nỗi đau cho A.J, cho anh một thiên chức làm cha. Nhờ có Maya mà A.J mới có thêm can đảm tiến thêm một bước nữa với Amelia, cô gái làm ở nhà xuất bản Knightley. Trong truyện, cô bé Maya làm bài tập cho lớp viết sáng tạo. Đó là ký ức về ngày cuối cùng mà mẹ cô đã bỏ đi. Những gì còn ở lại trong tim cô bé khi nghĩ về mẹ được ghi lại trong tác phẩm ấy. </span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Maya được tác giả “sinh ra” chứa đựng tính nhân văn trong đó. Lẽ nào con của nhân tình chồng mình lại được đối đãi tử tế? Ismay đã nghĩ như vậy. Ismay là chị gái của Nic &#8211; vợ của A.J, nhưng cô cũng như những người phụ nữ khác. Cũng mang trong mình nỗi oán giận người chồng Daniel, cũng chờ một sự nhún nhường từ người chồng cô đã luôn khát khao qua những gì anh viết. </span><span style="font-weight: 400;">Maya được sinh ra để kết thúc những chuyện cũ, và để kết nối những chuyện mới &#8211; chẳng hạn như A.J Fikry và Amelia Loman, Nicholas Lambaise và Ismay Parish. Đó là thông điệp mình nhận được từ tác giả  (dù không biết đó có phải chính xác là những gì tác giả muốn truyền tải hay không). </span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Cuốn sách này, đôi khi, là một bi kịch vì các nhân vật trong đó luôn có những nỗi buồn rất sâu. Mặc dù truyện Hiệu sách trên đảo xoay quanh nhân vật chính A.J &#8211; chủ hiệu sách Island sống ở đảo, nhưng mình luôn có cảm giác Maya &#8211; con gái nuôi của A.J mới là điểm sáng của cả cuốn sách. Mình thích những lá thư mà ông bố A.J để lại cho con gái, và mình cũng thích luôn tâm sự mà các nhân vật tuyến phụ tỉ tê trong tâm trí. Bi kịch nhưng không thiếu gia vị của hài kịch, có những đoạn mình bật cười vì sự ngây ngô, vụng về, nóng tính, mỉa mai, chua xót của những ai đặt chân lên hòn đảo Alice. </span></p>
<p><em><span style="font-weight: 400;">Cuốn sách nói về hiệu sách, nhưng không chỉ dừng lại ở hiệu sách, mà là đời người. Hiệu sách mang đến cho con người những lý do để tiếp tục tồn tại, và vì thế nên hiệu sách sẽ không đóng cửa, cũng như chúng ta sẽ không từ bỏ chính mình. </span></em></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Nếu bạn đang trải qua một điểm tối nào đó trong cuộc sống ngay lúc này, mong bạn có thể được xoa dịu bằng con chữ từ cuốn sách Hiệu sách trên đảo của tác giả Gabrielle Zevin. </span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">Đoạn trích mà mình lưu lại: </span></p>
<p><span style="font-weight: 400;">“Chính nỗi sợ hãi ẩn giấu rằng không ai có thể yêu mình đã khiến chúng ta đơn độc, nhưng cũng chính đơn độc mà chúng ta nghĩ không ai có thể yêu mình. Một ngày nào đó, chẳng rõ khi nào, bạn sẽ lái xe đi dọc con đường. Và một ngày nào đó, chẳng rõ khi nào, anh ấy, hoặc cũng có thể là cô ấy, sẽ xuất hiện tại nơi này. Lần đầu tiên trong đời, bạn sẽ được yêu thương chân thành và thực sự không còn đơn độc nữa. Bạn sẽ lựa chọn rời xa sự cô độc”</span></p>
<p>&nbsp;</p>
<p><img loading="lazy" decoding="async" class="aligncenter  wp-image-3886" src="https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/4.png" alt="" width="974" height="548" srcset="https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/4.png 1920w, https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/4-300x169.png 300w, https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/4-1024x576.png 1024w, https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/4-768x432.png 768w, https://cohaipodcast.com/wp-content/uploads/2026/02/4-1536x864.png 1536w" sizes="(max-width: 974px) 100vw, 974px" /></p>
<p><strong>Thông tin thêm về cuốn sách:</strong></p>
<ul>
<li><span style="font-weight: 400;">Đoạt giải thưởng văn học: Tiểu thuyết dịch (2016), Đề cử giải thưởng Goodreads Choice cho Tiểu thuyết (2014), Giải thưởng Nhà sách độc lập Nam California cho Tiểu thuyết (2014), Đề cử giải thưởng Văn học Dublin (2016)</span></li>
<li><span style="font-weight: 400;">Tên gốc: The Storied Life of A.J. Fikry</span></li>
<li><span style="font-weight: 400;">Bối cảnh: Đảo Alice, Massachusetts (Hoa Kỳ), Massachusetts (Hoa Kỳ)</span></li>
<li><span style="font-weight: 400;">Nhân vật: Maya, Amelia Loman, A.J. Fikry, Daniel Parrish, Ismay Parrish, Marian Wallace, Nicholas Lambaise</span></li>
</ul>
<p>Cảm ơn bạn đã đọc!<br />
Cô Hai</p>
<p><em>Bài viết nằm trong chuỗi series Nghe gì &#8211; đọc gì &#8211; xem gì? của Cô Hai Podcast. </em></p>
<p>Bài viết <a href="https://cohaipodcast.com/hieu-sach-tren-dao-gabrielle-zeven/">HIỆU SÁCH TRÊN ĐẢO | GABRIELLE ZEVEN</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://cohaipodcast.com">Cô Hai Podcast</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://cohaipodcast.com/hieu-sach-tren-dao-gabrielle-zeven/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
	</channel>
</rss>
