BÊN TÁCH TRÀ ĐÃ NGUỘI

NGÀN DẶM YÊU THƯƠNG | Truyện ngủ – ghi chép nhỏ – nước Mỹ

Chương 2: Bên tách trà đã nguội

Tác giả: Hân Thái

Đã 40 phút kể từ khi điện thoại thông báo có email mới, tách trà cô gọi từ lúc nhân viên phục vụ mang ra đã nguội dần. 

Ngay giờ phút này, tách trà không còn là thứ ưu tiên đối với Yên Khuê, vì cô nhận được tin khác quan trọng hơn. Người bạn thân nhất của cô – Lily – được nhận vào làm tại một tiệm cắt tóc. Chị Lily, 43 tuổi, tên tiếng Việt là Ngọc Ly lấy chồng người Mỹ rồi theo chồng định cư đã được 3 năm. Đối với Lily, có được một công việc sau thời gian dài học ngôn ngữ mới chính là bước ngoặt lớn nhất. Và điều đó sẽ không thể xảy ra nếu không có sự giúp đỡ của Yên Khuê, Lilly đã viết như vậy trong email.

Nhìn ra cửa sổ, Yên Khuê thấy giọt nắng hôm nay đẹp hơn mọi ngày. Cái cây xanh hơn, bông hoa rực rỡ hơn, ô cửa của những cửa hàng đối diện sáng hơn, mấy chiếc ô tô đậu bên đường bóng loáng hơn thường lệ. Lần đầu tiên cô cảm thấy mình sống có giá trị. Giá trị ấy không phải là đợi chờ sự công nhận từ một ai, mà là điều tử tế cô chọn làm đã thực sự lan tỏa đến với người cần chúng. 

Yên Khuê và Lily thường gặp nhau tại tiệm cà phê sau mỗi lớp học làm gốm. Đều đặn mỗi tuần một lần, cô đều dành ra 3 tiếng: một tiếng rưỡi trong lớp làm gốm, một tiếng giúp chị Lily học tiếng Anh và nửa tiếng ngồi cà phê. 

Chị Lily chân ướt chân ráo bước qua Mỹ ở tuổi 40, vì thế nên việc học ngôn ngữ mới, sống ở môi trường mới quả thật không dễ dàng. Yên Khuê thấy vậy nên đề nghị giúp chị học thêm về phần nghe nói tiếng Anh giao tiếp. Cô nhớ mình lúc đầu khi qua Mỹ, do phát âm nhầm dẫn đến hiểu lầm, do không biết dùng từ cho đúng nên dẫn đến rất nhiều tình huống dở khóc dở cười. Nhưng đó có là gì chứ, Yên Khuê đã chuẩn bị cho hành trình du học hơn cả năm, đi tới đi lui trung tâm ôn luyện, vậy mà còn chưa quen nhịp cuộc sống bên này, huống gì chị Lily chưa từng đi nước ngoài mà phải làm quen nhịp sống mới. 

Tách trà là “học phí” mà chị Lily muốn Yên Khuê nhận để chị không cảm thấy ngại với sự nhiệt tình của cô. Trà này rất đặc biệt – vì nó là món đầu tiên khác với những loại trà trước đây cô từng uống. Món trà ấy có tên là Chai Latte. 

Trà Chai còn được gọi là Masala Chai, có nguồn gốc từ Ấn Độ. Được pha bằng trà đen, hỗn hợp gia vị Masala. Hỗn hợp masala thường chứa bạch đậu khấu, gừng, đinh hương, quế và hạt tiêu đen. Đây là thức uống ngọt, thích hợp để giữ ấm, và được thương hiệu Starbucks giới thiệu vào những năm 1990. Sau khi nó trở nên phổ biến rộng rãi thì đã có mặt ở nhiều nơi trên thế giới dưới dạng đóng chai sẵn hay tại các cửa hàng cafe.

Yên Khuê chống tay lên cằm, nhìn vào tách trà Chai Latte đã nguội, rồi nhìn qua chỗ ngồi bên trái cạnh mình. Chị Lily thuận tay trái nên lúc nào chị cũng chọn ngồi bên trái để không làm phiền người khác. Đối với Yên Khuê, chị Lily chính là nhà. Cuộc sống thật diệu kỳ khi những người xa lạ xích lại gần nhau bằng những cuộc chuyện trò chỉ vài giờ. Phải chăng khi được nói ra khúc mắc trong lòng, khi có một ai đó lắng nghe và thấu hiểu, đó chính là nhà, là nơi ấm áp nhất mà trước giờ ai cũng nhắc đến. 

Chị Lily dù chưa hòa nhập được ngay với môi trường sống mới, nhưng Yên Khuê khó có thể che giấu được nỗi cô đơn nằm sâu nơi đáy mắt. Dù có giỏi tiếng Anh đến đâu, dù có bắt nhịp được cuộc sống mới nhanh thế nào, dù có thuộc chính xác tuyến đường trong thành phố, ánh mắt của Yên Khuê đôi lúc vẫn cứ nhìn về xa xăm. Chị Lily là một người tinh tế, không hối thúc Yên Khuê phải nói ra cảm nhận hay chia sẻ về bất kỳ nỗi niềm nào đang chất chứa trong cô, chị chỉ ngồi cạnh, lắng nghe.

Tách trà latte nóng hổi ba năm qua, nay đã nguội dần theo thời gian. Yên Khuê vô thức ngồi vào bên phải theo thói quen, nhìn vào chỗ ngồi bên cạnh và hiểu ra cuộc sống không phải chuyện gì cũng là mãi mãi.

Trong email của chị viết bằng tiếng Anh, dù câu cú chưa đầy đủ chủ vị nhưng chị kể một câu chuyện rất rõ ràng, theo trình tự, đúng chính tả. Hạt mầm chị gieo nay đã ra hoa kết trái. Đối với chị Lily và những người đã đi hơn nửa cuộc đời, định cư ở một đất nước khác, sống mà không quá phụ thuộc vào một ai. Chẳng hạn như việc đi lại, ít nhất có thể tự lái xe, hoặc tự bắt xe buýt, tàu điện ngầm – phương tiện giao thông công cộng như được mọc thêm đôi cánh. Chị Lily rất ngại khi phải nhờ vả người khác, và ngay cả đó là chồng của chị. 

Chị từng chia sẻ, ước có một ngày chị biết lái xe đi siêu thị. Tự mua đồ về nấu ăn, tự đi sắm sửa áo quần, tự ra ngân hàng giao dịch. Yên Khuê từng nửa đùa nửa thật hỏi chị:

– Ở Việt Nam em thấy có người còn mong được chồng chở đi đây đi đó, mong chồng đi làm mang tiền về, sắm sửa cái này cái kia. Sao mà chị lại thích tự làm?

– Ngày trước chị cũng nghĩ vậy, nhưng qua đây rồi, chị mới hiểu có những thứ mình phải học. Học cách thích nghi với văn hóa bên này, ai sao mình vậy thì sống ở đâu cũng được phải không em? Từ nhỏ đến lớn chị theo gia đình đi quá chừng chỗ, chưa bao giờ ở cố định một nơi nào luôn! Chị cũng không hiểu, chắc do cái số của chị nó vậy. Nhưng mà cái số đó, mình không đầu hàng thì mình “đổi cái số” của mình chứ ha! Chị nhận ra cuộc sống mình gặp quá nhiều trắc trở như thế cũng không đến nỗi tệ. Khi mấy chuyện bất như ý xảy ra, chị luôn quay lại tự hỏi:

– Chị hỏi gì chị ơi?

– Chị tự hỏi mình có thể làm gì để thay đổi. Kỳ lạ lắm, cứ như việc ta tự chọn nhìn vào những gì, tiếp tục tập trung vào mấy lời bàn tán thì em sẽ lại tự bàn tán y hệt vậy thêm nhiều lần trong suy nghĩ. Còn nếu em cứ tập trung vào những thứ em mong, quan sát kỹ, tạo ra những thay đổi nhỏ thì đó chính là cách mình “đổi số” đó em!

 

Yên Khuê vẫn nhớ nét mặt của Lily, từ tốn, dịu dàng nhưng đôi mắt luôn hiện lên vẻ sắc sảo của một người nhiều sương gió. Yên Khuê chưa hiểu được, vì sao mà những người dịu dàng nhất, khiêm tốn nhất lại từng đối mặt với quá nhiều khó khăn thử thách. 

“Biết” và “hiểu” đối với chị Lily được tách bạch rất rõ ràng. Chị chưa biết cách đặt hẹn bác sĩ, chưa biết trả lời mấy câu hỏi rà soát an ninh bên ngân hàng, chưa biết cách nói ra mình đang cảm thấy ra sao, thế nào, nhưng chị rất hiểu cảm xúc của người khác qua từng cử chỉ. Chị hiểu người khác có đang bực tức, có đang giận dữ, vui vẻ hay thất vọng gì không. Đó cũng là cách mà chị giao tiếp với chồng. Cuộc sống bon chen ở thị thành đã giúp chị có được kỹ năng đọc được ngôn ngữ hình thể tuyệt vời như thế. 

Yên Khuê và Lily gặp nhau như hai mảnh ghép còn thiếu. Vì thế nên hai người nhanh chóng trở thành tri kỷ của nhau. Ba năm là thời gian đủ dài để nỗi nhớ nhà của Yên Khuê được lấp đầy, và cũng là thời gian đủ lâu để Lily “biết” đường đi nước bước của thành phố xa lạ – nơi cô sẽ sống nửa quãng đời còn lại. 

Tri kỷ đã khó tìm, vậy mà gặp được tri kỷ ở nửa vòng Trái Đất còn kỳ diệu hơn. Tách trà chỉ là một kỷ niệm nhỏ của hai chị em. Cơ duyên gặp gỡ giữa hai người có thể bắt đầu từ một ánh nhìn, một sự gặp gỡ giữa hai tâm hồn trót yêu cái đẹp tại lớp học làm gốm ở thành phố San Francisco. 

Đó là vào mùa thu năm nhất đại học, Yên Khuê mạnh dạn đăng ký khóa học làm gốm ngắn hạn ở studio gần nhà, chỉ vì suốt thời gian ở Việt Nam cô lo sợ người thân sẽ chậc lưỡi bảo mình ăn xài phung phí.

Từ nhỏ đến lớn, Yên Khuê luôn được dạy phải thật cẩn trọng các khoản chi không cần thiết. Dường như thói quen chi tiêu từ gia đình đến họ hàng nội ngoại hai bên làm Yên Khuê luôn phải nói không trước tất cả những thứ mang tính giải trí cho bản thân mình. Cô chần chừ một lúc trước khi ra quyết định, cuối cùng lại dẹp bỏ ý định chi tiền cho những thứ được cho là xa xỉ.

Đi học xa nhà, không còn ai dòm ngó hay biết được nhất cử nhất động của mình, Yên Khuê gom tiền để dành, lên mạng đăng ký ngay lớp học làm gốm – hoạt động nằm trong danh sách xa xỉ của gia đình cô. Khi đã kiểm tra thông tin lớp học, điền thông tin tin thẻ ngân hàng và nhấn vào nút “Thanh toán”, trong lòng cô nhẹ bẫng, sự lưỡng lự theo quán tính bỗng nhiên biến mất. Chẳng hiểu do Yên Khuê biết sẽ không ai phán xét mình, hay bản thân đã thực sự không còn quan tâm đến lời ra tiếng vào của người khác. Khi có một khúc mắc nào đó trong lòng, thay đổi môi trường sống có thể là giải pháp để người ta bước ra những điều xưa cũ. Cảnh vật, không gian, con người đều là một chương hoàn toàn mới. Khi đó, Yên Khuê bắt đầu cuộc sống của mình như một tờ giấy trắng. Những trang giấy trống trơn, chưa có lời phán xét nào được ghi xuống nên cô tự tin hơn khi viết chương sách mới cho đời mình.

Từ phòng trọ của Yên Khuê đến studio làm gốm chỉ cách nhau 2 trạm xe buýt. Cô bước xuống trạm xe thứ 2 rồi đi bộ tầm 3 blocks. Những con đường ở thành phố này hệt như những con sóng, lúc thì lên dốc, lúc thì xuống dốc, lúc thì đứng trên cao nhìn bao quát cả một khu, lúc thì bước đi không biết cuối con dốc tiếp theo sẽ là gì.

San Francisco là một thành phố của những ngọn đồi. Trên thực tế, nơi đây được coi là một trong những thành phố có nhiều đồi nhất thế giới, chỉ đứng sau La Paz, Bolivia. Và người dân San Francisco tự hào về điều đó.  Những ngọn đồi ở thành phố này được tạo ra bởi hoạt động kiến tạo được gọi là sự hút chìm, trong đó mảng đại dương trượt xuống dưới mảng lục địa, đẩy đất lên cao và cuối cùng hình thành nên những ngọn đồi. Thành phố San Francisco được xây dựng trên khu vực nhiều đồi núi, thay vì trên vùng đất bằng phẳng hơn, là do Cơn sốt vàng. Lúc bấy giờ, những người tìm vàng đầu tiên được gọi là “dân 49” (forty-niners) đến tiểu bang California, làm tăng dân số của thành phố San Francisco từ 1.000 đến 25.000 người chỉ trong một năm 1849. Hiệu ứng Cơn sốt vàng khá lớn. Thấy được làn sóng dân số tăng lên như thế, chủ sở hữu bất động sản đưa ra quyết định phát triển thành phố trên địa hình dốc. San Francisco phát triển từ một ngôi làng lều trại thành một thị trấn bùng nổ (boomtown), với đường sá, nhà thờ, trường học và các thị trấn khác mọc lên.

Mồ hôi nhễ nhại, Yên Khuê là một trong những người cuối cùng đến lớp gần sát giờ vì đoạn đi bộ qua những con dốc tốn thời gian nhiều hơn cô dự tính. Cô chọn một chỗ ngồi còn trống ngay sát cửa ra vào. Khoảnh khắc Yên Khuê gật đầu chào giáo viên trông có vẻ trẻ tuổi hơn thu hút sự chú ý của Lily đang ngồi ở phía đối diện. Yên Khuê có thể cảm nhận được ánh mắt quan sát của Lily nhưng chưa để tâm nhiều.

Lớp học làm gốm được tổ chức trong một studio phong cách tối giản. Lớp nền phía dưới không phải lót bằng gạch mà là tráng xi măng. Trần nhà cao hơn một phòng thông thường dạng nhà ở. Studio có cả cửa trước và cửa sau nên không khí trong studio rất thông thoáng, tạo cảm giác thoải mái cho học viên di chuyển, thao tác và sáng tạo. Qua tấm cửa kính lớn, Yên Khuê để ý mấy bụi hoa trước cửa rung rinh, tia nắng hắt vào tạo thành hình bông hoa trên nền xi măng xám. Cô cảm thấy quyết định của mình thật đúng đắn, học làm gốm không chỉ làm gốm, mà còn thưởng thức nét đẹp ở những điều nhỏ bé xung quanh.

Ở giữa được sắp xếp 10 bàn xoay làm gốm theo đường cong kiểu zig zag. Bên trái là hai cái bàn hình chữ nhật dành cho hoạt động làm gốm thủ công nặn bằng tay. Yên Khuê tò mò với tất cả mọi thứ. Những gì cô đọc được trên trang mạng và sách vở không giống với thực tế. Vì thế nên Yên Khuê càng thích thú. Lần đầu tiên trải nghiệm làm gốm, cô cảm nhận sự mát lạnh từ khối đất sét trên bàn xoay và mùi hương xộc vào mũi gợi nhớ ký ức ngày nhỏ ở quê ngoại.

Cô giáo giơ tay phải và tay trái lên hỏi nếu có ai thuận tay trái thì sẽ cài đặt bàn xoay ngược chiều kim đồng hồ. Bước đầu tiên là cho ngón trỏ tay phải tạo một lỗ nhỏ ở giữa. Khi đã có vòng tròn nhỏ, cô giáo hướng dẫn học viên dùng ngón trỏ của tay trái nới rộng ra tạo đáy cho khối đất sét.

Yên Khuê tò mò nhìn Lily một lần nữa, vì khi nãy cô cảm nhận được ánh mắt quan sát của Lily. Bàn tay Lily mô phỏng chuyển động y hệt cô giáo. Yên Khuê dường như phát hiện ra điều gì đó. Trong lúc đó Yên Khuê và các học viên khác ngưng tay, tập trung chú ý nghe hướng dẫn thì “cô gái đối diện” làm khác đi. Yên Khuê nhớ đến bản thân ngày xưa từng chơi trò dùng hành động để mô phỏng một từ vựng bất kỳ. Vì thế, cô nghĩ có khả năng những người học ngôn ngữ thứ hai sẽ có xu hướng sử dụng ngôn ngữ hình thể nhiều hơn. Chị ngồi đối diện liên tục làm theo chuyển động tay của cô giáo để nhớ các bước cần làm, bổ trợ cho kỹ năng nghe hiểu. Tất cả cũng chỉ là Yên Khuê đoán mò mà thôi.

Lúc này, cả lớp bắt đầu tạo hình cho đất sét. Có bạn làm cái tô, cái chén, cái ly, chỉ một vài bạn làm luôn bình hoa vì họ đã học xong các buổi căn bản hôm trước. Năm ngón tay tạo một độ cong vừa phải và chạm nhẹ vào thành đất sét. Tùy theo hình dạng của “sản phẩm hình dung trong đầu là gì”, hai tay sẽ tạo độ cong ít hay nhiều. Yên Khuê cảm thấy khá dễ dàng, chốc chốc lại ngước đầu nhìn các bạn học viên còn lại làm đến đâu, đặc biệt là “cô gái ngồi đối diện”. Cô gái ấy ngồi làm cứ như một nghệ nhân thực thụ. Cùi chỏ cô ấy lúc nào cũng để trên đùi để chắc rằng sản phẩm được xoay một cách đều đặn, tránh bị méo mó. Khác với Yên Khuê, cô liên tục đổi tư thế vì lưng và tay cô bắt đầu mỏi. Yên Khuê thầm ngưỡng mộ cô gái đối diện mình, thầm nghĩ cô học viên này không phải mới học lần đầu tiên.

Sau khi đã tạo độ cong cho đất sét, cô giáo hướng dẫn cả lớp đưa hai ngón tay cái bắt chéo nhau tạo hình cánh bướm. Đồng thời gập ngón áp út và ngón út hai bàn tay lạ, dùng ngón trỏ và ngón giữa theo quy tắc tay trái bên trong, tay phải bên ngoài. Bước này rất quan trọng vì lúc này, cần vuốt sản phẩm tạo độ cao, và phải đảm bảo rằng thành của đất sét gần phần đế không quá dày. Vì khi dày quá, nó không đẹp, đem đi nung nó sẽ bị vỡ ra.

Yên Khuê khá vụng về trong bước này. Cô không biết vuốt lên cao bao nhiêu là đủ. Ngước đầu nhìn xung quanh, chị học viên cô để mắt đến khi nãy đã làm xong và được cô đến hướng dẫn bước tiếp theo. Dường như “chị học viên ấy” biết rõ thành phẩm trông như thế nào: nhanh gọn, khéo léo, dứt khoát. Yên Khuê ấn tượng bởi điều này ở chị.

Bàn xoay nào cũng có một xô nước để sẵn, mỗi khi đất sét khô thì học viên sẽ dùng nước để tiếp tục tạo độ trơn. Khi đã tạo hình cho đất sét xong, lớp sẽ đi đến công đoạn sấy cho khô đất sét. Công đoạn này không thể nào gấp được, phải chờ cho đến khi đất sét khô dần. Học viên thay phiên nhau dùng máy sấy, sấy cho khối đất sét của mình khô lại trước khi gọt cho thành của đất sét được trơn bóng. Yên Khuê không nói lời nào, vì cả lớp chỉ tập trung vào khối đất sét và đôi tay. Cả lớp chỉ còn tiếng xoay rè rè phát ra từ bàn xoay và máy sấy, loại dùng để sấy tóc cũng có thể dùng để sấy cho khô đất sét.

Yên Khuê thích cảm giác này. Ngồi cạnh nhau nhưng không cần nói, không cần giải thích, thưởng thức âm thanh của sự tĩnh lặng, để cho tâm trí được thư giãn trong một vài tiếng đồng hồ cũng đủ để làm cho cô cảm thấy sự cô đơn nơi xứ người không quá tệ.

Khi buổi học kết thúc, ai nấy đều dùng ghi tên lên đất sét đã thành hình, studio sẽ nung khối đất ấy trong lò khoảng 1,200 độ C. Một tuần sau đó học viên quay lại lớp để tô màu, hoặc tráng men cho thành phẩm. Khi các bạn học viên đứng dậy ra về, Yên Khuê ngồi đó dán mắt vào chiếc ly vừa làm. Có một giọng nói phát ra từ phía sau:

– Chị thích dáng của cái ly em làm quá!

Quay người lại. Yên Khuê nhận ra đó chính là người chị ngồi đối diện khi nãy.

– Ủa, chị là người Việt luôn hả? Chèn ơi sao mà chị biết em là người Việt Nam hay vậy? Từ đầu đến giờ em toàn nói tiếng Anh thôi. Chị tên gì chị ơi?

Cô gái kia nhấc nhẹ hai vai, đầu nghiêng sang một bên, cười mỉm chi rồi từ tốn nói:

– Lúc đầu bé vào lớp, gật đầu chào giáo viên trông nhỏ tuổi hơn là chị đoán ngay em là người Việt. Ai cũng được dạy vật mà, tinh thần tôn sư trọng đạo nè. Với em nhìn giống Châu Á nữa, vài dấu hiệu đó cho thấy em là người Việt. Chị thử chào em tiếng Việt luôn, trật thì thôi có sao đâu! Chị tự giới thiệu chị tên là Ngọc Ly, em gọi Lily cũng được nhé!

Yên Khuê ấn tượng với chị Lily qua sự tinh tế mà cô luôn quan sát được, cho đến sau này cũng thế. Khác với Lily, Yên Khuê ít khi quan sát tỉ mỉ và chi tiết như chị.

– Chị biết không, em cũng đoán ra chị không phải là dân bản địa.

 – Ồ em giỏi quá nè. Đoán bằng cách nào đó, đầu buổi tới giờ chị chưa nói gì.

Yên Khuê định giải thích về biệt tài “nhìn thấy” cách mô phỏng hành động của chị Lily nhưng cô quyết định không nói. Không phải ai cũng thích bị vạch trần kiểu vậy, ít nhất khi rơi vào trường hợp tương tự, cô cũng không thích bị phan phui kiểu “tiếng Anh của bạn không tốt sao”? 

Yên Khuê cười giả lã rồi nói nhỏ:

– Em đoán mò thôi à!

Lily kéo ghế ra ngồi cạnh Yên Khuê và nói:

– Khối đất sét mà em nặn nhìn đẹp quá! Nó làm chị nhớ đến mấy cái ly chén ở quê ngày còn nhỏ. Lúc đó trong tủ sau bếp nhà chị có đủ thứ hình dạng, không theo bộ như bây giờ.

Hai chữ “ở quê” chạm vào trái tim của Yên Khuê. Hai còn người xa lạ gặp nhau ở nửa vòng Trái Đất, vậy mà cùng có chung cảm nhận về gốm. Cô không ngờ một cái ly vụng về làm ra lại gợi nhớ kỷ niệm xưa cũ, điều đó thật đáng quý biết bao. Chị Lily nói thêm:

– Gốm là những gì mộc mạc nhất. Chỉ có mộc mới bền và lâu được. Chỉ có mộc thì đặt ở đâu cũng thấy hợp.

Lúc này, Yên Khuê biết chính xác mình đã tìm được người bạn tri kỷ. Ngoài tình bạn ra, Yên Khuê biết mình sắp có một người chị mà mình mong ước. Mẹ Yên Khuê kể lẽ ra cô sẽ có một người chị, nhưng khi mang bầu đến tháng thứ bày thì chuyện không may xảy ra. Mẹ đặt tên cho chị của Yên Khuê là Yên Nhi. Nếu ngày đó mọi chuyện suôn sẻ thì Yên Khuê sẽ gặp được chị gái Yên Nhi. Có lẽ vì thế nên cô luôn đi tìm người chị thay cho Yên Nhi của mình. Nhưng khi đã trưởng thành, Yên Khuê hiểu không ai có thể thay thế được Yên Nhi, cô chỉ muốn có một người chị để cùng sẻ chia, tâm sự những điều nho nhỏ. Giờ thì chị Lily xuất hiện, vừa vặn với mong ước của cô.

Gốm với Yên Khuê mà nói là một thứ gì đó xa xỉ bên kia bờ rào do cô tự dựng lên trong tâm trí. Không hiểu vì sao gia đình luôn xem các lớp học làm gốm cũng như các lớp nghiêng về nghệ thuật tốn kém, dù thực tế vẫn có thể dành dụm chi trả học phí. Là một người con được cho là hiếu thảo, Yên Khuê luôn chọn nói không với tất cả những gì mà gia đình lắc đầu từ chối. Nhưng cô biết rằng có một chút gì đó chưa ổn bên trong, rằng ý nghĩ được chạm tay vào gốm thôi thúc cô thực hiện một ngày không xa. Cô yêu những thứ mộc mạc, chân thành như lời những lời nói yêu thương nhẹ nhàng không cần xa hoa, bóng bẩy. Dù dặn lòng không nghĩ về gốm nhưng đi đến đâu, cô cũng gặp những thứ liên quan đến gốm. Studio làm gốm ở gần phòng trọ, và giờ đây khi gặp chị Lily, cô biết rằng đam mê với gốm đã vượt khỏi chiếc rào ranh giới trong cô tự bao giờ.

Sau buổi học, Yên Khuê và Lily trao đổi số điện thoại và đi cà phê, dần dà trở thành chị em thân thiết. Một buổi nọ, Yên Khuê chủ động mời chị Lily về phòng trọ của mình để chơi, ăn uống, luyện thêm kỹ năng nghe nói tiếng Anh – một trong những thế mạnh của Yên Khuê. Chị Lily thoạt đầu có vẻ bất ngờ với lời đề nghị, nhưng với kỹ năng quan sát tinh tế của mình vào ngày đầu tiên gặp mặt, Lily dần hiểu ra mọi việc. Ra là ngôn ngữ hình thế của Lily là dấu hiệu cho phán đoán về kỹ năng nói tiếng Anh chưa tốt của Lily. Cô bé Yên Khuê quả thật là một cô gái tốt bụng, biết nghĩ cho người khác vì sợ người khác bẽ mặt nên lựa chọn không nói ra.

Gặp được chị Lily, Yên Khuê rút ra được nhiều bài học: Làm gốm không vội được, phải đi qua từng bước, phải chờ đợi, không thể nào đẩy nhanh quá trình. Không phải cứ giỏi tiếng Anh là có tất cả. Cần phải có sự quan sát, một chút tinh tế và kỹ năng lựa lời hay ý đẹp để nói ra.

Những ngày đẹp nhất là ngày hai chị em cùng nhau ngắm tia nắng chiều len qua cửa sổ phòng trọ của Yên Khuê. Ở đó, có hai người giúp nhau hoàn thiện bản thân, không mãnh liệt nhưng vừa đủ để đong đầy những chỗ khuyết của những người sống xa nhà.

Phòng trọ của Yên Khuê nằm trên tầng 5 của một khu chung cư gần biển.

Mỗi khi mở cửa bước ra, làn gió từ vịnh thổi vào làm cho không khí trở nên mát lạnh. Vì thế nên phòng trọ của Yên Khuê không có máy lạnh, chỉ có hệ thống máy sưởi – sử dụng khi mùa đông đến. 

Lần đầu Lily đến đã ấn tượng với chiếc giường được kê sát cửa sổ. Lily hỏi liệu Yên Khuê có thấy bị nắng hắt vào chói không. Yên Khuê vừa bắt nước sôi pha cà phê cho chị Lily vừa nói: 

– Ở đây quanh năm có nắng chứ không khí vẫn mát mẻ chị ơi. Em là người yêu nắng lắm. Hồi còn ở Việt Nam em cứ bị mẹ nói suốt. Con gái con đứa mà ra đường không thèm che chắn gì, cứ để mặt để tay chân phơi ra nắng vậy xấu lắm. 

Lily hiểu thời gian vô cùng quý báu, nên chờ Yên Khuê mang cà phê ra, Lily chia sẻ luôn với Yên Khuê những khó khăn khi giao tiếp bằng tiếng Anh. 

– Chị hiểu được người khác nói, nhưng khi đáp lại thì miệng cứng luôn. Em giúp chị nhé!

Yên Khuê mở lời giúp đỡ, Lily mở lòng chia sẻ. Đó luôn là khởi đầu của tình bạn chân thành. Nếu muốn tiến xa hơn, mỗi người đều phải chủ động, dù đó chỉ là lời nói. Lần đầu tiên, Yên Khuê cảm thấy mình giúp được một người dễ dàng đến thế. Mạng xã hội hay rêu rao khi muốn giúp đỡ ai đó, bản thân phải vững mới có thể cho đi được. Nhưng nó không đúng lắm với Yên Khuê. Bản thân cô chưa vững, nhưng mặt khác cô dành thời gian luyện tiếng Anh nhiều nên mới có thể cho đi một chút kiến thức ít ỏi của mình. Vững ở đây không phải là hoàn hảo, mà là những gì bản thân có. 

Yên Khuê hướng dẫn cho Lily cách phản xạ tiếng Anh bằng cách mà cô từng áp dụng: 

– Em hiểu rồi, ai mà học tiếng Anh là ngôn ngữ thứ hai cũng sẽ rơi vào trường hợp giống chị. Có một phương pháp này em đã thử và hiệu quả, đó là tập suy nghĩ bằng tiếng Anh. Trước đây em nghĩ là cứ viết ra, suy nghĩ tiếng Việt rồi từ đó dịch sang Tiếng Anh, nhưng cách làm này sẽ làm mình phản xạ chậm hơn vì tốn thời gian dịch. Chị em mình cùng luyện qua những tình huống thực tế khác nhau nhé. Khi nào suy nghĩ bằng tiếng Anh quen hơn, tốc độ nhanh hơn thì mình chuyển sang giao tiếp với nhau. 

Cứ đều đặn mổi cuối tuần trong sáu tháng tiếp theo, hai chị em lại gặp nhau ở phòng trọ tầng năm quen thuộc. Tia nắng vẫn len qua đúng vị trí cái gối, vẫn lấp lánh theo cách rất riêng ở thành phố sương mù. Có hôm, tia nắng không ghé thăm vì những đám mây che phủ mãi chẳng chịu rời đi. 

Cuốn sổ tay của Lily chi chít chữ, tất cả các tình huống thường gặp trong cuộc sống đều được hai chị em mổ xẻ: từ cách gọi điện thoại đặt hẹn khám bệnh, cho đến việc trả lời các câu hỏi căn bản về họ tên, ngày tháng năm sinh, số an sinh xã hội, đến cách hỏi đường nếu có lỡ đi lạc. 

Lily học rất nhanh. Yên Khuê tự hỏi tại sao một cô gái thông minh như vậy lại đến với tiếng Anh muộn màng. Lily không chia sẻ nhiều về gia đình ở Việt Nam, cô chị giải thích duy nhất một điều:

– Chị thích tên Lily lắm, vì chị mê hoa lily từ lâu lắm. Gia đình chị có truyền thống hễ cứ con gái là đặt chữ lót “Ngọc” ở giữa. Qua bên này chị kêu mọi người gọi chị là Lily luôn, vì cái tên nó không quá quan trọng với chị. Quan trọng là cách mình sống thế nào. Mình được chọn cho mình một cái tên để bắt đầu cuộc sống mới, khá thú vị em ha! 

Yên Khuê chăm chú nhìn dáng vẻ hồn nhiên của Lily. Trong phút chốc, cô có cảm giác Lily đang là sinh viên đại học. Ánh mắt của Lily sáng lên khi kể về cái tên. Có quá nhiều thứ phải lo khi đặt chân đến sinh sống ở một vùng đất mới. Nhưng cái tên đối với chị Lily mà nói, lại là thứ không cần phải bận tâm, nhưng vẫn mang đầy hy vọng ở một nơi xa lạ cách nhà nửa vòng Trái Đất. 

Vào cuối mùa xuân năm tiếp theo, Lily cùng chồng dọn đến thành phố khác sinh sống. Ngày cuối cùng gặp nhau ở quán cà phê quen thuộc, chị Lily hứa sẽ viết thư thường xuyên cho Yên Khuê. Mỗi lần Yên Khuê hướng dẫn cho chị Lily là mỗi lần cô học được kỹ năng sống từ chị Lily. Cách chị đáp lời cho từng tình huống, cách chị suy nghĩ, cách chị khiêm tốn, khéo kéo với gia đình chồng. 

Ngồi ở cà phê quán quen, tách trà mới hôm nào còn nóng hổi, giờ cũng đã nguội dần theo thời gian. Chị Lily đã có một cuộc sống ổn định, có công việc đàng hoàng, tự chủ thời gian và cùng chung tay với chồng xây một mái ấm như chị hằng mong ước. 

Yên Khuê nhìn vào tách trà nguội, có chút nuối tiếc vì người chị hiếm lắm mới tìm được đã không còn ngồi cạnh, nhưng cô hiểu đó là cuộc sống, sẽ có hạnh ngộ và chia xa. Và cô cũng hiểu ra sự chia xa này không phải là mãi mãi, khi những ký ức luôn sống động ở khối đất sét mộc mạc, ở ánh nhìn đầy thấu hiểu, và ở những tia nắng lấp lánh trên trang sổ đầy chữ của Lily. Chỉ có một vài ký ức trong sáu tháng ngắn ngủi, nhưng đủ để thay đổi cuộc sống của một người, và đủ để nhớ cả đời về tình bạn chân thành – sâu sắc. 

Tiệm cà phê vẫn còn vang mãi giai điệu Jazz, Yên Khuê soạn email trả lời chị Lily, kèm vài dòng thơ tái bút như một cuộc hẹn gặp vào một ngày không xa. 

Giai điệu nhẹ nhàng
Nắng vàng khẽ chạm
Xuống-lên  một trạm
Sẽ lại gặp nhau 

Hết.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *