Ánh tà dương

Bạn có thấu hiểu sự vô thường?

Giận hờn một chút hóa yêu thương

Chuyện thường xem như điều vốn dĩ

Bỗng chốc tan tành theo khói sương

Hôm nay đi ngang qua tiệm cà phê mẹ từng đi với mình, nhìn vào vị trí mẹ từng ngồi. Bất giác mắt mình rơi lệ. Mình tự hỏi không biết liệu giờ này người có nhớ mình không, chứ mình thì nhớ người nhiều lắm. 

Vài dòng dang dở, mình sẽ quay lại viết tiếp…

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Ánh tà dương

Bạn có thấu hiểu sự vô thường? Giận hờn một chút hóa yêu thương Chuyện thường xem như điều vốn dĩ Bỗng chốc tan tành

ĐỌC TIẾP