Mạng xã hội là thứ gì đó khủng khiếp.

Nó đặt chúng ta lên bàn cân cho mọi việc. Từ dáng vẻ bề ngoài, cho đến nét đẹp xấu trong tâm hồn đều bị phơi bày không thương tiếc. Đến khi chột dạ thì mọi thứ đã xong. Từ việc người ta được tặng bông tặng hoa, cho đến niềm vui nho nhỏ được thể hiện qua tấm ảnh trong vài giây lướt ngắn ngủi. Chúng ta cho người khác thấy một lát cắt nhỏ trong đời sống của mình, và mong rằng người khác nhìn thấy nó, ủng hộ chúng ta bằng lượt tương tác dù là ngắn gọn.
Mình cũng có ngoại lệ đâu.

Nó không còn là nhật ký, không còn là những câu caption mang tính triết lý sâu xa, mà nó gần hơn, đời hơn, thô hơn và đôi khi vô tri không có ý nghĩa gì. Người đăng cứ đăng, câu chuyện thông điệp là việc của người xem. Đôi khi người đăng có ý này, nhưng người xem hiểu ý khác. Hai hệ tư tưởng khác nhau cùng bàn luận về một bài đăng ngẫu nhiên, và rồi cuối cùng không ai hiểu ai, nên là đường ai nấy rạng.
Mạng xã hội đã thành kế sinh nhai của nhiều người.

Cộng đồng, chia sẻ, chuyên môn, kinh nghiệm, trải nghiệm, tất cả đều được đưa lên sàn. Người đăng bán cái mình có, người xem tìm cái mình cần. Thuận mua vừa bán, cũng chẳng có gì để phàn nàn. Ngược lại, nó béo bở hơn, thơm hơn, và rồi có nhóm người mua bán đàng hoàng nghiêm túc, cũng có nhóm khác lợi dụng sơ hở để trục lợi, chuyên lừa gạt làm chuyện xấu. Vậy nên sử dụng mạng xã hội khôn ngoan cần cái đầu tỉnh táo.
Mình bất giác nhớ đến câu ĐIỀU GÌ LÀ QUAN TRỌNG giữa vô vàn cái đẹp được trưng bày. Liệu rằng mình có muốn điều này không? Có tiếc điều nọ không? Có cảm thấy ghen tị với điều kia không?
Mình tắt máy. Ra ngoài công viên. Nhìn lên bầu trời. Đếm xem có bao nhiêu trái khế. Hít hà hương nguyệt quế quyện vào bầu không khí trên đường về. Nghe tiếng dế râm ran. Biết rằng mình đang tồn tại.

Nay mình mua cho ba đôi giày. Nấu cùng ba bữa cơm nhà. Thịt, cá, cơm, rau thơm khắp nhà. Ba xuýt xoa kêu quá đã. Dọn dẹp, chăm cây, viết vài dòng, nghe vài tập podcast, sắp xếp một vài thứ. Giặt đồ, đi bộ, rửa chén, đọc sách. Một ngày quá trọn vẹn.
Mượn tạm tựa sách Đời bừng sáng khi ta biết lãng quên của tác giả Marc Levy và câu trích dẫn:“Tôi nghĩ cậu đang xét đoán những người này với biết bao định kiến tự cậu gán cho họ. Không ai biết gánh nặng của những thứ họ mang trong mình đâu.”
Là vậy đó, ai cũng xinh và xịn trên mạng xã hội, nhưng chúng ta mãi không biết họ mang những gánh nặng gì. Thay vì tự tạo thông điệp, tự suy nghĩ, tự ngưỡng mộ, tự buồn phiền, tự than trách, hãy hỏi bản thân:
Điều gì là quan trọng?
Cô Hai.

